Chào mừng bạn đến thăm nhà tôi!

This website is updated with the latest news about me and belongs to me.
If you want to use my articles, please contact me :)
Everyone has some secrets they cannot share. Please be a polite reader.
Don't be too curious about things that are none of your business! A million thanks!!!



Hiển thị các bài đăng có nhãn Trường/ lớp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trường/ lớp. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

Những thần tượng mà Yun Yun ngưỡng mộ

Yun hay bảo là mình không có thần tượng, thực tế không phải vậy, Yun Yun cũng có thần tượng của mình đó nha, có điều là Yun không có thần tượng là ngôi sao mà thôi. Nay bật mí tất tần tật thần tượng của Yun Yun cho bạn biết nè, biết để chơi thui chứ Yun nghĩ chưa chắc bạn giống Yun đâu hen.

Thần tượng khoa học: Albert Einstein và Isaac Newton. Đây là hai nhà khoa học vật lý nổi tiếng, nếu bạn muốn biết thêm về 2 thần tượng này thì có thể search Google dễ dàng hen.

Thần tượng nghề nghiệp: Yun sở dĩ theo nghề giáo viên là do thần tượng thầy chủ nhiệm cấp 3 của mình. Vì học chuyên nên hầu như Yun chỉ có 1 thầy chủ nhiệm suốt cả cấp 3. Vì thầy khá lớn tuổi nên cuối cấp có thêm một thầy trẻ khác phụ thầy về mặt giấy tờ và quản trẻ nữa, nhưng ai cũng hiểu người chịu trách nhiệm sinh tử cho lớp Yun chính là thầy ấy. Thầy tên là N.A. T, là giáo viên vật lý cũng thuộc dạng máu mặt trong tỉnh Yun, thầy mà đứng nhì thì đừng ai mong đứng nhất về chuyên môn ở cái tỉnh Yun ở đi, cọp một vùng đó. Thầy giỏi Vật lý là 1 chuyện, thầy còn giỏi toán, làm làm thơ hay, tâm hồn rộng mở, tầm nhìn xa, tư tưởng cực kì tiến bộ chứ không phải như các cụ già phong kiến mà chúng ta tưởng tượng đâu. Thầy chủ nhiệm 3 năm nhưng lớp Yun luôn sống trong không khí thoải mái và yêu thương, thầy không quản bọn Yun quá chặt để bọn Yun ngộp thở, khuyến khích bọn Yun thường xuyên đi chơi nhiều để "thông minh" hơn, hihihihi. Tính thầy Yun hơi gàn, ai mà thích tỏ vẻ thì coi chừng thầy đập cả kiến thức chuyên môn lẫn xã hội. Đồng nghiệp hoặc người quen mà lấy cái bằng thạc sĩ, tiến sĩ ra để cà khịa với thầy là coi chừng mang nhục, vì thực lực họ không thể bằng thầy Yun được. Thầy Yun chỉ là một cử nhân thôi, về sau được phong nhà giáo ưu tú, thầy có viết rất nhiều đầu sách Vật lý chuyên có giá trị, bài thầy cho có rất nhiều sự sáng tạo chứ không đơn thuần là đi copy chỗ khác rồi giải như một số sách tham khảo lá cải khác, và các bài thường rất khó. Yun học sách thầy từ những năm cấp 2, lúc còn chưa biết mặt thầy là ai. Ngoài ra Yun cũng hay thích đọc thơ thầy trên các trang báo của tỉnh nhà. Tới lúc vào cấp 3 thì biết người mình hay dùng sách tham khảo và người mình thích thơ chính là thầy chủ nhiệm đang đứng sờ sờ trước mặt mình. Thầy rất thương yêu học trò của mình, đôi khi phải nói là rất cưng chìu bọn Yun hết mực. Trước đây có một số giáo viên làm Yun có ác cảm với nghề giáo và không muốn theo ngành này, nhưng từ khi Yun gặp thầy chủ nhiệm của mình, Yun chuyển sang thần tượng và mong muốn theo nghề giáo. Thầy là mẫu người tài đức vẹn toàn mẫu mực luôn đó. Ngoài tài hoa thầy còn rất đẹp trai (khi Yun học thầy thì thầy đã già, nhưng vẫn còn đẹp lão lắm lắm luôn đó nha, còn coi hình lúc trẻ của thầy thì chỉ có thể nói là xuất sắc, keke).

Thần tượng học hành: Yun có rất nhiều sư huynh sư tỷ và bạn bè trong trường, số người học giỏi cũng không ít, nhưng Yun thích nhất một sư tỷ học trên mình 2 khóa, đẹp gái, học giỏi hơn cả các đấng nam nhi, phong cách thì chuẩn mực lạnh lùng đúng kiểu Yun thích. Tuy nhìn lạnh lùng vậy thui, chị ấy là người nhân hậu và tình cảm đó. Em trai của chị ấy là thằng bạn thân của Yun Yun luôn, chơi với nhau từ nhỏ lận, thằng em chị ấy học cũng không tầm thường, tốt nghiệp thạc sĩ toán mà toàn 9.5 với 10 điểm không thì hiểu rồi đó, giỏi vậy nhưng Yun không thần tượng hén, vì hồi nhỏ cũng có lúc nó chỉ đứng thứ 2 xếp sau Yun nên Yun không nể lắm. Yun chỉ thần tượng chị ấy thôi thì biết là chị ấy ghê gớm cỡ nào rùi hen. Vừa rồi chị có hướng dẫn Yun giảm cân nữa nè, bạn muốn giảm/ tăng có thể đọc thêm tại đây. Hiện chị đang làm bác sĩ hen. 

Thần tượng ý chí: Hồi học đại học, Yun có may mắn được học một học phần do một thầy tiến sĩ giảng dạy, phong cách thầy cũng rất bình dân, nhưng chuyên môn thầy nắm tốt vô cùng, cộng với sự chỉn chu từng chút một của người làm khoa học nữa. Yun may mắn được thầy hướng dẫn luận văn hồi đại học luôn, nên cũng khá thân với thầy. Thầy sống rất tình cảm, nhưng chuẩn mực cái gì ra cái đó. Nếu làm việc thì phải chú ý giờ giấc và chăm chỉ làm việc, chứ linh tinh thì coi chừng bị chém bay đầu, được học thầy đó là một diễm phúc của Yun, vì ngoài kiến thức Yun còn được rèn cả tác phong nữa. Yun thích nhất câu nói của thầy là: "Ai mời cafe thì tui đi uống ngay, vì không phải lúc nào cũng được mời, còn công việc để khuya làm vẫn còn kịp". Thầy nói vậy thôi, là do thầy thích thầy mới đi, chứ bình thường thì đừng hòng mời được thầy. Thầy khá là bận rộn mà. Yun có thời gian được thầy tin tưởng cho dạy kèm 2 đứa con nhà thầy, lúc đó đang học cấp 2, hai nhóc nhà thầy thông minh cực kì và rất cá tính, Yun thích 2 em đó lắm. Khả năng toán của 2 đứa con thầy khá nổi bật, chắc thừa hưởng từ gien thầy. Yun cũng dạy kèm cho cháu thầy nữa, là con của em gái út thầy. Em út thầy còn khá trẻ, vui tính. Có hôm Yun nghe chị ấy kể là cả nhà ai cũng sợ thầy, vì thầy là con trưởng, nói cái là em út răm rắp nghe theo chứ không dám cãi. Giả sử nhà đang có tiệc tùng đi, mọi người ăn nhậu đánh bài vui vẻ, thậm chí tuyên bố chiều nay nghỉ làm ở nhà xõa cùng anh em, nhưng khi thấy thầy về tới cổng là cất ngay bộ bài với bia bọt đi, rồi ngồi im re luôn, sau đó lần lượt xin cáo từ vì chiều còn phải ...đi làm, kakaka. Yun nghe chị kể mà mắc cười quá, hóa ra không phải Yun là người ngoại lệ biết sợ thầy. Chị còn kể là hồi xưa thầy làm giảng viên, nhà còn rất nghèo, nghèo lắm luôn ý, có một sinh viên đem mấy chỉ vàng tới hối lộ thầy xin qua môn, thầy nghe xong cho anh sinh viên đó rớt hết đợt này tới đợt khác luôn. Vậy mà thầy không hề nói cho gia đình biết, mãi mười mấy năm sau khi gia đình đã khá hơn, một người bạn dạy cùng thầy lúc xưa tới nhà chơi mới kể lại chuyện cũ, em gái thầy bảo nếu là chị ấy, biết nhà nghèo vậy, và số tiền nhiều đến mức có thể nuôi cả gia đình trong nửa năm thì chắc nếu là chị ấy cũng cầm luôn cho rồi, chứ cái đói khi đó còn khủng khiếp hơn lương tâm nghề nghiệp nữa. Vậy mà thầy đã coi chuyện đó rất nhẹ nhàng, không hề lay động. Cả nhà nghe xong câu chuyện rất nể thầy, vì không mấy ai làm được chuyện đó trong thời buổi đói kém hoành hành. Vậy mới thấy cái chí của người quân tử nó mạnh mẽ cỡ nào, Yun thần tượng thầy lắm luôn. Lúc thi vào đại học, thầy phải cao hơn người khác tận 5đ thì mới vào được vì gia đình thầy có lí lịch theo chế độ cũ, nhưng chuyện đó không làm khó được thầy, thầy vốn giỏi mà, vẫn ngày đêm đèn dầu học hành và đậu vào đại học, học tốt rồi đứng nhất lớp bình thường. Thầy tốt nghiệp tiến sĩ tại Pháp, nên Pháp văn của thầy hơi bị hay. Có lần Yun nghe thầy hướng dẫn thạc sĩ cho Yun bảo rằng: "Luận văn tiến sĩ của tui còn nhờ anh ấy sửa văn chương câu cú cho mà" (à, hai thầy cùng tốt nghiệp một trường bên Pháp nên là sư huynh sư đệ của nhau, sở dĩ Yun làm luận văn thạc sĩ với thầy này là do thần tượng giới thiệu cho luôn đó)

Thần tượng đi bụi: Cái này Yun có viết một bài riêng rồi, chính là chủ nhân của blog Thích Đi Bụi, chị Quỳnh Dung hen. Yun mà đọc các bài về đi bụi của chị ấy là quên ăn quên ngủ luôn đó. Bạn có thể coi bài Yun từng viết để biết lí do vì sao Yun thần tượng chị ấy nè, Vì sao tôi phát cuồng vì Nguyễn Đức Quỳnh Dung.

Đếm sơ sơ Yun cũng có tới 6 thần tượng rùi nè, cũng đâu ít phải không, kekekekekekeke

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Nợ

Vậy là sau 2 năm khốn nạn với việc học hành, thành quả thì không nhận được gì, nhưng hậu quả để lại đó là nhan sắc xuống cấp, tiền bạc đội nón ra đi, sức khỏe giảm sút nghiêm trọng do thức khuya cày luận ra trường.

Giờ còn mỗi việc đi nộp luận để ra trường nữa thôi mà bị cái phòng SDH hành dữ quá, thiệt tình từ nhỏ tới lớn không bao giờ chửi thề mà giờ muốn chửi thề ghê.

Mấy dòng ngắn củn vậy cho vui thôi, cả 2 năm số lần vào blog là đếm trên đầu ngón tay, mình chăm chỉ học hành dữ quá mà :)

P.s Có những người, thực ra ăn không ngồi rồi cũng được, là đã sống có ích cho xã hội rồi. Chứ họ mà làm việc cái xã hội này không biết gánh bao nhiêu hậu quả do cái ngu của họ để lại.


Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Nhận dạy kèm tiếng Thái lan

Nhận dạy kèm tiếng Thái Lan cho người lớn đi làm và trẻ em tại khu vực Biên Hòa hoặc học online nếu ở xa. Học phí thỏa thuận. Bạn nào có nhu cầu học hoặc cho con mình học thì vui lòng gọi 094.290.7984. Mình có nhận dạy lớp tiếng Thái giao tiếp cơ bản (nghe, nói, đọc, viết), học cấp tốc trong vòng 2 tuần (nếu yêu cầu)
Khop khun kha!!!!
P/s: Ngoài ra mình còn nhận dạy kèm song ngữ Anh- Thái cho những đối tượng đi làm và đã có chút nền tảng tiếng Anh.
CHƯƠNG TRÌNH DẠY CƠ BẢN TIẾNG THÁI CHO NGƯỜI MỚI BẮT ĐẦU
(Dự kiến 18 buổi, nếu thông minh học trong vòng 15 buổi là xong, học xong có thể giao tiếp đọc viết cơ bản tốt)
Phụ lục 1: Tìm hiểu bảng chữ cái tiếng Thái
Phụ lục 2: Đánh vần, phát âm tiếng Thái chuẩn
Phụ lục 3: Đọc tiếng Thái lưu loát không cần hiểu nghĩa
Bài 1: Chào xã giao, giới thiệu họ tên quê quán…
Bài 2: Trả giá, mua bán ngài chợ
Bài 3: Hỏi thuê mướn, trả giá taxi, tuk tuk, xe van...
Bài 4: Tại hàng quán, xem menu và gọi món ăn, uống
Bài 5: Tìm hỏi đường đi đến một địa điểm nào đó
Bài 6: Nói chuyện điện thoại, nhờ nối máy tới ai đó…
Bài 7: Bà tám chuyện riêng hoặc chuyện gia đình của bạn bè
Bài 8: Bà tám chuyện riêng của bạn bè
Bài 9: Đi ăn cùng bạn tại nhà hàng.
Bài 10: Khi bạn không theo kịp hoặc chưa hiểu rõ lời người khác nói
Bài 11: Bà tám chuyện thiên hạ, đàm đạo thế sự, cuộc sống…
Bài 12: Hỏi ngày giờ, thời gian tàu xe chạy…
Bài 13: Hỏi thuê mướn phòng ốc để ở
Bài 14: Hỏi thuê, mua nhà (để định cư lâu dài luôn, giờ nói tiếng Thái siêu rồi mà, kekekeke)
Bài 15: Ôn tập ( có thể ko cần thiết dạy bài này)


Thứ Tư, 4 tháng 5, 2016

MỞ CÁC LỚP DẠY KĨ NĂNG MỀM TRONG HÈ (hot hot hot nè)

MỞ CÁC LỚP DẠY KĨ NĂNG MỀM TRONG HÈ
Mùa hè đến rồi, mình mở các lớp dạy kĩ năng mềm trong mùa hè 2016 cho học sinh- sinh viên và những người đi làm nha. Một khóa học khoảng 14-15 buổi (2 tuần). Có các lớp sau:

1. Lớp Excel dành cho kế toán. Bạn học xong chứng chỉ A nhưng vẫn gặp khó khăn với việc xử lí dữ liệu trong cơ quan bạn bằng Excel, đừng lo, tham gia học lớp này, mọi lo lắng của bạn sẽ tan biến đến không ngờ .

2. Lớp lập trình web PHP dành cho các bạn sinh viên mê lập trình về website hoặc người đi làm. Học xong lớp này bạn có thể tự thiết kế được website cho mình hoặc cho công ty của riêng bạn bằng ngôn ngữ PHP mà không cần nhờ ai hết hén. Vì tự thiết kế nên tự quản lí dễ dàng, qua rồi cái thời gọi điện thoại mãi mà thằng kĩ thuật viên chả thấy đâu. 

3. Lớp tiếng Thái căn bản (nghe, nói, đọc, viết). Học xong có thể giao tiếp, du lịch, mua bán, trò chuyện và đọc báo dễ dàng bằng tiếng Thái hén.

4. Anh văn giao tiếp (dành cho người đi buôn bán, lái taxi, du lịch...)
Bạn nào có nhu cầu vui lòng contact mình qua số DT: 094.290. 7984 hoặc facebook:

Thời gian, địa điểm và học phí: thỏa thuận.


TOUR DU LỊCH HÈ
Ngoài ra đầu tháng 7 mình còn mở tour du lịch hè đi Thái lan cho mọi người nữa nhé. Bạn nào muốn tham gia tour du lịch hè do mình tổ chức vui lòng contact luôn nha.

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015

Món quà Bá Đạo

Nhân ngày 20/10, như thường lệ, mình chọn 1 món quà bá đạo nhất khoe với mọi người. Trước khi khoe món quà này thì nói sơ tình hình chút. Số là mình ép bọn nhỏ học thuật toán nhiều quá khiến tụi nhóc tẩu hỏa nhập ma, than thở thì mình bảo: Muốn xuất sắc thì hãy học thuật toán, muốn điểm cao nên học thuật toán, thậm chí muốn ....gương mặt trông thông minh xinh đẹp thì cũng cần học thuật toán . Chắc bọn nhỏ ấm ức từ lâu, chờ ngày...ra tay cho mình xù đầu luôn, sau đây là món quà và thuật toán của tụi nhỏ.  Đọc xong thuật toán thấy tụi nhỏ "thâm thúy" ghê gớm, làm mình nhớ tới ai đó đã từng nói đùa câu này:
Điều 1. Sếp luôn đúng.
Điều 2. Nếu sếp sai xem lại điều 1.

P/s: Tuy cô dạy thuật toán, nhưng vì bị tấn công bất ngờ, cô đọc một hồi mới hiểu và suýt bị tẩu hỏa nhập ma, hahahaha. Món quà này mình tự đặt tên là : GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG, GẬY BÀ MÓC CỔ BÀ. Kakakaka ....



Cô dạy thuật toán, trò tặng quà bằng...thuật toán :)

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Mảnh trăng

Ngày thu tháng 8 trăng thường tròn, bầu trời cũng trong xanh hơn các tháng khác. Thấy mọi người từ già tới trẻ lại háo hức trông chờ mua Trung thu, tức cảnh sinh tình nên mình lại cầm bút viết, viết linh tinh như 1 thói quen bà tám
1. Cách đây 1 tháng, sư tỷ post lên facebook riêng, hình mấy cái lồng đèn trung thu mà sư tỷ vừa làm, chẳng những thế mà những học trò lớp sư tỷ chủ nhiệm cũng được huy động tối đa, cuối cùng cô trò làm được vài chục cái lồng đèn để mùa trung thu năm nay và dự tính sẽ đi tặng các trại trẻ em khuyết tật. Một đối thủ nặng kí của sư tỷ chính là sư đệ của mình, lớp của sư đệ cũng chế tạo được mấy chục cái lồng đèn và có kế hoạch đi từ thiện vào dịp trung thu. Mỗi lần đi qua lớp sư đệ, thấy học trò treo lồng đèn khắp lớp, tự nhiên trong lòng vui vui.
2. Đầu giờ lên lớp, hai học trò mồm mép lanh nhất chạy lên bàn giáo viên, nói nhỏ với mình, bẽn lẽn: "Cô ơi, cô mua bánh ủng hộ tụi em nha, tui em làm bánh bán để gây quỹ đi làm từ thiện, lớp em làm bánh ngon lắm". Mình mỉm cười: " Đâu, có hàng sẵn không, bán cho cô 1 hộp". Bánh các em làm, trang trí đẹp, ăn khá ngon, giao hàng toàn trường và được rất nhiều học sinh mua ủng hộ. Mua bánh dùm các em, cũng là góp công làm từ thiện rồi mà, vì số tiền lời, các em sẽ đem đi vào dịp trung thu này để tặng các em nhỏ kém may mắn. Đây không phải là do giáo viên chủ nhiệm gợi ý gì cả, chỉ là các em tự bảo nhau rồi cùng làm. Nhìn cô học trò nòng cốt - người nướng hàng trăm chiếc bánh cả ngày mặt hốc hác bơ phờ, các em nam đẹp trai tới từng lớp giao bánh nhận được sự ngưỡng mộ của các đàn em, mình mỉm cười: "Mấy đứa chuyên nghiệp quá :) "
3. Sư môn sắp về lại nhà sau một năm ăn bờ ngủ bụi học ké trường người ta, mình có nhiệm vụ phải đóng thùng phòng máy, thường thì giáo viên sẽ yêu cầu học trò thì làm phụ, nhưng mình vốn nào giờ khá dễ dãi với học trò nên mình không ép. Sắp chuyển phòng máy, mình chỉ hỏi dò: "Tới ngày chuyển phòng máy, mấy đứa có phụ cô không?" . Trong lòng mình nghĩ bụng chắc làm việc bưng bê bọn nhóc sẽ tìm cách từ chối hết, và mình cũng chuẩn bị sẵn tinh thần làm 1 mình mà không ép buộc tụi nhóc đi. Cái mình nhận được hơn cả sự mong đợi, gần như các em nam trong lớp đều xung phong và chủ động ghi số điện thoại cho mình, chỉ cần mình gọi là hứa đi ngay, dù có em hôm đó có thể ở quê cũng đòi chạy lên phụ. Mình bảo cần 3-4ng chắc dc rồi, mấy em nam giơ tay sau hỏi: "Cô ơi, em cũng muốn đi nữa, cô cho em đi nữa nha". Trời đất, cảm động quá chừng luôn nè :)
4. Hôm nay đóng gói phòng máy mình phụ trách, nói học trò một lớp đang dạy xuống phụ, thấy các em không có vẻ gì xông xáo như lớp phía trên, nên nghĩ thầm: "Thôi, phụ dc nhiêu thì dc, còn lại mình sẽ tự làm". Ai dè vô phòng máy, sau khi mình triển khai gỡ máy và đóng thùng từng loại riêng biệt, các em xông xáo bay vào giành nhau làm, thành ra người thừa mà việc ít. Có em còn nói với các bạn khác: "Tụi bay làm nhiều rồi, cho tao đóng thùng này đi". Mình lại ngạc nhiên, đâu phải lao động là các em trốn đâu, dù toàn tiểu thư thiếu gia cả.
Kết: Sư môn sẽ cúng thổ địa ngày trung thu, báo tin cho ông địa biết rằng sẽ phải chia tay ông sau ngày rằm để về lại chôn xưa. Một năm ăn nhờ ở trọ cũng có một vài kỉ niệm. Nhìn các đồng nghiệp, sư tỷ sư đệ tham gia các hoạt động ý nghĩa, các học trò học giỏi và ngoan, trong lòng vơi dc phần nào sự chán nản của cái nghề bán nước bọt. Ai bảo LTVers chỉ là những đứa ích kỉ chỉ biết sống cho mình? các em cũng rất có tấm lòng đó chứ.
Trung thu ấm áp nhé mọi người. Hôm nay lại bà tám, chợt nhớ về mùa trung thu xưa, bằng tuổi học trò, mình cũng tham gia hóa trang, làm lồng đèn với các sư huynh, sư tỷ lớp trên. Hi vọng rằng, tháng năm có thể thay đổi cách thể hiện, nhưng mỗi mùa trung thu về, kí ức lại được tái hiện qua những hành động của các thành viên trong sư môn.
Học trò bán bánh gây quỹ từ thiện



Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

Món quà mùa hạ

Hè lại về rồi, lại được học trò tặng ...quà. Có người hỏi sao học trò tặng quà cho mình lắm thế, lúc nào cũng được ...tặng quà trong khi nhiều người tới 20/11 tụi nó mới miễn cưỡng tặng vì không chạy đâu được. Cái này mình nghĩ là do có nguyên nhân cả, mỗi khi học trò tặng phong bì, vật chất có giá trị mình đem trả lại thẳng tay, riết rồi tụi nó cũng hiểu. Mình khuyến khích học trò tặng các đồ handmade do tụi nhỏ tự làm như thiệp tay, hoa giấy...tóm lại là cái gì không tốn nhiều tiền, mà phát huy được sự sáng tạo, máu nghệ sĩ của học trò là mình khuyến khích, còn mình thì cũng có "quà" như ai, thêm nữa là cả cô trò đều nhẹ gánh tiền bạc, trò chỉ tốn công ngồi...chơi rồi làm, cô không bị áp lực vật chất nên điểm số công bằng, văn minh. Chính vì lẽ đó mà bất cứ ngày gì, thậm chí không có ngày đặc biệt tụi nhỏ cũng ráng kiếm cớ tặng quà cho mình  :)

Nghỉ hè, học trò đưa một hộp quà đến, bên trong là một tấm thiệp xinh xắn cùng những tâm sự, lời cám ơn của trò trước khi ra trường. Mình mang về quên đọc, hôm nay mới mở ra. Vẫn thường nhận được những lời cảm ơn từ học trò, nhưng hôm nay khi đọc những dòng viết ngắn, chợt nhận ra một khoảng thời gian dài mình vô tình quên cảm ơn các em vì đã tiếp sức cho mình vượt qua gánh nặng áo cơm mà ở lại với cái nghề này. 

Các học trò cưng, dù các con có thể không nghe được những lời phản hồi từ cô, chuyến xe một chiều LTVExpress đã đưa các con tới bến cuối, mong các con chuẩn bị sẵn vé trên tay và qua hải quan an toàn. Một mai bay mỏi cánh chim trời, cũng đừng quên về ngôi nhà lớn để nghỉ ngơi. Nhìn các con hôm nay, cô lại nhìn thấy mình rất nhiều năm trước, khi cứ hoài lưu luyến trong phút giây ly biệt này....

Sáng nay tự nhiên xúc động mạnh cứ khóc nhè hoài, trời ơi 32 tuổi rồi mà còn khóc nhè :(
"Màu hoa phượng thắm như máu con tim, mỗi lần hè sang kỉ niệm, người xưa biết đâu mà tìm"- Thanh Sơn


Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014

Yun học làm bánh

 Ngày trước đi làm đầu tắt mặt tối, không bao giờ chịu tham gia các hoạt động trong sư môn. Sống giữa những người tài hoa nhưng Yun chả có tí tài hoa nào, cứ như con cừu đen ấy. Dạo này Yun đã nghỉ làm, dù biết sắp tới là những tháng ngày đau khổ, chết đói nhưng bù lại tâm trạng thoải mái nhiều. Làm vất vả có tiền lại tiêu hết, làm làng nhàng không tiền ăn ít lại, cũng không chết được. Cuộc sống sau khi "nghỉ hưu" cũng khá vui vẻ, Yun sẽ có thời gian nhiều để bước trên con đường tài hoa, theo những người tài hoa mà bước, không việc gì phải lăn tăn vất vả cả. Mở đầu là Yun tham gia các hoạt động của sư môn, và cụ thể là đăng kí tham gia ngày học làm bánh, do các sư mẫu hướng dẫn. Ôi, thích chí quá đi, hèn chi mà các tỉ muội của Yun có giá cao ngất ngưỡng, vì thuộc đẳng cấp tài hoa mà :D (Nghĩ lại thấy mình ngu, sao không nhận thức điều này sớm hơn để mà học hỏi, giờ này có tham gia cũng trễ rồi, hic )

Theo kế hoạch, sư mẫu sẽ hướng dẫn làm bánh bông lan trứng muối và bánh trái vải, nhưng do đang học trường thuê, không có đồ nghề nhiều nên các sư mẫu quyết định sẽ làm những món bánh có nguyên liệu tương tự nhau chút cho tiện lợi. Cụ thể Yun học được 3 món: bánh trái vải (2 loại nhân), bánh pudding và bánh phục linh :)

Sư mẫu đang hướng dẫn 2 sư muôi nặn bánh
Sư mẫu hướng dẫn nấu nước làm bánh
Sư môn vô cùng hào hứng với hoạt động này :)
Bánh trái vải màu lá dứa (vải non)
Bánh phục linh
Vải non vải chín có cả đây, vải chín vỏ ca cao
Bánh Pudding

Cảm thấy Giáng Sinh thật ấm áp, dù không có gấu ôm gì cả. Sau này nhất định Yun cũng sẽ làm một người tài hoa như các sư mẫu và các tỷ muội khác đã làm được, cảm thấy tự hào vì sư môn quá. Yun không thể cứ khác người mãi được :) Chúc mọi người Giáng Sinh vui vẻ nhé, Yun đi ăn bánh đây, hihi. Có ai muốn ăn cùng Yun không?????

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Người học trò đặc biệt

Tôi đang tưới mấy dây đậu thì có một phụ nữ khu nhà trọ trong xóm chạy đến hỏi: "Cô ơi, cô có dạy kèm chứ?". Tôi ngạc nhiên: "Oh không, con không dạy kèm cô ạ, cô muốn kiếm giáo viên cho con hay cháu à?". Người phụ nữ tần ngần rồi nói:"Không, tui hỏi cho tui, tui ...không biết chữ". Tôi nhìn người phụ nữ vừa ngạc nhiên vừa lạ lẫm, tính "bán cái" sang nhà một cô giáo dạy mầm non trong xóm nhưng lại thôi, ca này khó đây. Thời đại này người mù chữ là chuyện khó tin, tôi ráng giữ bình tĩnh hỏi một lần nữa:
- Cô không biết chữ là hoàn toàn không biết gì hay đã được học sơ sơ giờ bỏ lâu quá quên?
- Tui chưa bao giờ được học chữ cô ạ, tính qua hỏi cô lâu rồi nhưng tôi ngại, cô cứ dạy, nhiêu tiền mai mốt tui gửi cô.
- Vậy cô cứ qua học, cháu không lấy học phí, sách vở, bút, viết cô không cần mua, cháu sẽ mua tặng cô. Để một người bên cạnh nhà mình mù chữ, thân làm người dạy chữ cháu không chịu được.
- Cám ơn cô nhé, may cho tôi quá. À, đậu rồng cô có bán không, tui tính mua về ăn?
- Không bán cô ạ, con vẫn thường đem cho hàng xóm mỗi khi ăn không hết, cô cứ mang về làm cơm tối.


Người học trò đặc biệt xuất hiện tại nhà tôi từ đó. Buổi chiều mỗi khi tắm rửa cơm nước xong cô ấy lại qua. Ban đầu tôi chưa kịp đi mua sách, tập tô...thì tôi dạy chữ cái trước. Bắt đầu từ con số 0 vĩ đại, trình độ a bờ cờ đúng nghĩa. Người phụ nữ này khoảng 45 tuổi, đang làm công nhân và sống một mình trong căn nhà trọ gần nhà tôi, người miền tây, phát âm thường có vài từ không chuẩn, tôi sửa lỗi rất cực, vì nếu đọc chữ cái phát âm không đuáng, sau này đánh vần cũng sẽ sai. Nghe đâu chồng cô ấy đang nuối tôm ở miền Tây, cô ấy đi làm một mình lâu lâu mờ về quê một lần, con cái cũng đã lớn, đi làm hết. Có lần cô ấy hỏi tôi: "Sao cô không bao giờ qua nhà hàng xóm chơi, dù ở nhà nhưng vẫn thấy đóng cửa, tôi chỉ cười: "Ở nhà không có nghĩa là rảnh rỗi ngồi chơi, không làm việc, con có cuộc sống của riêng mình, dù không chơi với ai con cũng không thể buồn chán được, con không muốn đi làm một bà tám rồi sinh ra phiền phức".  Mặc dù tôi nghèo, thất nghiệp nằm nhà và cần tiền thật, nhưng nếu bắt tôi dạy một đứa bé mẫu giáo, lớp 1... để lấy tiền tôi thà ăn rau cháo còn hơn là làm cái việc quái quỉ đó. Bản thân tôi vốn không nhiều kiên nhẫn làm những việc tỉ mỉ, giảng bài cho hs-sv tôi nói đến lần thứ 3 mà không hiểu thể nào tôi cũng bực lên cho xem. Cũng may học trò trường chuyên thường không bao giờ hỏi lại lần thứ 2, sinh viên trường nghề dù chậm tiêu xíu nhưng chủ yếu là thực hành, và vì cũng đã trưởng thành nên họ ý thức, thường tập trung học các môn họ yêu thích, trong đó có có môn tôi dạy.
Mới đầu tôi còn tưởng người phụ nữ này tiếp cận tôi vì mục đích khác, nên tôi còn chút nghi ngờ, học được cả tháng nay thấy vẫn chăm chi đều đặn, cũng không có tật táy máy vật dụng trong nhà tôi nên tôi cũng đỡ lo, hahaha. Tôi đã chấp nhận dạy, lại là người lớn tuổi, dù đã chuẩn bị tinh thần là sẽ chậm tiêu, phải kiên nhẫn (coi như tôi đang tu luyện tính nhẫn cho mình đấy) nhưng khi dạy tôi cũng không thoát khỏi những điều bất ngờ. Cô ấy không nhớ nổi nếu đọc 3 âm liên tiếp, ví dụ tôi nói : " a nờ an" thì đảm bảo cô ấy đọc trật lên trật xuống chục lần, gặp phải con tôi, tôi kí vỡ sọ từ lâu rồi... Sau đó tôi phải giảm xuống 2 âm: "a nờ" cứ thế cho cô ấy lặp đi lặp lại, dù vẫn sai nhưng đỡ hơn, đến khi đọc mỏi miệng tôi mới cho đọc 3 âm, bạn có hình dung được nỗi vất vả???? Cô ấy cũng không hay nhớ mặt chữ. Cả tháng nay 24 chữ cái thì cô ta thỉnh thoảng lại quên chữ này chữ nọ, được cái siêng, sáng dậy sớm cô ấy lấy bài ra học (tôi nghe cô ấy nói thế), còn cuốn tập tô tôi mua cho thì cô ấy viết 2 tuần là xong... Thôi thì coi như còn chút an ủi cho tôi, dù chậm hiểu nhưng siêng năng, chứ vừa dốt vừa lười chắc tôi mất kiên nhẫn thật đấy....

Lâu rồi để blog mốc meo, ít khi quan tâm, viết lách do công việc mới chưa đâu vào đâu, hôm nay dành thời gian viết về một người học trò đặc biệt này. Hiện giờ cô ấy vẫn qua tôi học đều đặn, cách ngày qua 1 lần. Bản thân tôi dù không muốn làm cái công việc a bờ cờ này, nhưng sinh ra làm trí thức, để người xung quanh mình mù chữ tôi cũng khó chịu. Thà không biết thì thôi, chứ biết thì tôi cũng ráng kiên nhẫn một lần. Dù sao dạy chữ cũng là một cách tích phước, giờ nghèo không có nhiều tiền đi làm từ thiện, thôi thì tôi làm công việc này vậy. Thời gian tới có lẽ tôi sẽ sắp xếp lại được công việc và viết blog lại thường xuyên hơn. Cám ơn những độc giả đã hỏi thăm Yun nhé :)

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

Sư môn 20 tuổi

20/ 11 năm nay thật đặc biệt, là năm đánh dấu sư môn bước vào tuổi 20 trẻ trung, nhiệt huyết. Cảm ơn các thầy cô đã dạy dỗ, thương yêu và nâng bước con đi...






Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

Linh tinh chuyện tình Ha - vợt (tức chuyện tình bắt cá bằng...vợt)

Yun vốn đen thui trong tình cảm, yêu người nhưng người không yêu, người yêu nhưng mình không yêu lại... Tính tới thời điểm này, tình yêu song phương chỉ DUY NHẤT có 1 người đó là...Anh. Nhưng giờ giận anh luôn rồi nên chẳng có ai cả. Độc thân vẫn hoàn độc thân.

Năm nay sư môn quá tải, nên có thuê thêm 2 giáo viên hợp đồng bên ngoài, một người đã có vợ, và người kia còn độc thân. Yun có tính thân thiện, nhưng chỉ với các anh chị em trong sư môn thuần chủng của mình, ít khi giao lưu bên ngoài. Thông thường gặp Yun chỉ chào hỏi chứ không nói chuyện riêng. Nhưng vì thỉnh giảng người ngoài, thỉnh thoảng người ta còn lạ chỗ mới, chưa quen với sư môn, Yun cũng giúp đỡ như mở cửa phòng máy, chỉ cho phòng học các lớp...Thỉnh thoảng lại đụng mặt nhau ở nhà xe nữa, thế là cũng có nói chuyện, chủ yếu là người ta bắt chuyện chứ Yun luôn giữ cái mặt kiêu kì mà. Không hiểu cái anh chàng độc thân kia nghĩ gì nhưng lại cứ hay chạy sang phòng máy chỗ Yun ngồi mỗi lần anh ta rảnh, thậm chí chuông vào lớp rồi mà anh ta vẫn nán lại chưa chịu đi, ban đầu Yun còn lịch sự, sau đó thì có chút khó chịu ngầm (nhưng không ra mặt). Nhiều lúc ra chơi muốn ngồi một mình, chỉ cầu cho anh  ta đừng tới....làm phiền. 

Thời gian gần đây bị anh ta làm phiền nhiều khiến Yun cảm thấy bị stress, đúng là được người khác thích mình nếu mình không có cảm tình lại thì cũng mệt chứ chả sung sướng gì. Bị anh ta làm phiền nhiều không phải chỉ có một mình Yun bực, mà còn có một người cũng...bực không kém, đó chính là Sói con- đệ tử của Yun. Thông thường giờ ra chơi hay trước khi vào lớp Sói con vẫn thường ghé phòng máy của Yun để nói chuyện và cần sự tư vấn của Yun, nói chung là từ ngày học trò biết Yun sẽ nhận Sói con làm đệ tử chân truyền nên Sói con tích cực lắm, thậm chí Sói con đã bộc lộ là có ý muốn đi theo ngành của Yun (thảo nào chọn Yun làm sư phụ). Từ ngày cái anh chàng vô duyên kia cứ qua phòng máy của Yun ngồi, chiếm hết khoảng thời gian ra chơi, trước giờ vào lớp...Đệ tử Yun không có dịp nào nói chuyện với Yun, sinh ra bực mình ngầm. Có nhiều hôm Yun thấy Sói con đứng trước cửa lớp, nhưng vì anh chàng kì đà kia cứ ngồi nói suốt khiến Sói con không dám vào làm phiền, đệ tử Yun lặng lẽ đi về,  Yun muốn gọi lại  nói chuyện với đệ tử cũng không tiện nên chưa biết phải làm sao!!!!!!!

Một hôm, cũng như mọi lần, Sói con lại đến và lại đụng mặt anh chàng kia. Thay vì như mọi lần để đệ tử về, Yun gọi đệ tử lại và xin lỗi anh chàng kì đà kia vì có chuyện riêng cần trao đổi với học trò. Thế là anh chàng đành phải nhường chỗ cho Yun nói chuyện với Sói con, tuy nhiên anh chàng vẫn không chịu đi và đi loanh quanh trong lớp. Còn Yun coi như không để ý, cứ trao đổi các vấn đề với học trò như bình thường (như khi anh chàng kì đà kia chưa xuất hiện). Dạo này Sói có nhiều vấn đề rắc rối cần trao đổi với Yun, anh chàng kia xuất hiện khiến sói con không vui là đúng rồi, còn anh chàng kia nghĩ Sói con không biết điều, học trò mà không ý tứ, láo ngầm... Học trò Yun tinh ý, hình như biết được Yun không thích anh chàng thầy kia. Thế là sau hôm đó, dù có mặt hay không có mặt anh chàng, mỗi lần Sói con đến là kéo ghế ngồi ngay bên cạnh Yun, đẩy ghế của anh chàng kia ra xa (Sói luôn ngồi giữa Yun và anh chàng đó) mấy lần như thế khiến anh chàng kì đà kia...bực mình Sói con, nhưng Yun thì đắc ý trong lòng, vì Yun ghét cái anh chàng đó ghê lắm, suốt ngày kéo ghế ngồi cạnh Yun, trong khi Yun không thích điều đó, lại là trong lớp học, thỉnh thoảng học trò ra vào phòng máy thấy vậy cũng không tiện, mà Yun nói ra thì anh chàng kia sẽ mất mặt nên Yun chỉ bực mình ngầm. Coi như Sói con cứu sư phụ khỏi nhiều phen bực mình. Khổ cái là anh chàng lại dạy lớp của Sói con, nhưng Sói con dường như không sợ sẽ làm phật ý anh chàng, cũng không sợ bị đì (Sói vốn nguy hiểm ngầm mà). Hình như trong tiết học, 2 thầy trò cũng có chút khó chịu với nhau, thỉnh thoảng Sói con có "méc" Yun điều đó, Yun nghĩ nếu nghiêm trọng Yun sẽ can thiệp cho đệ tử của mình, còn bình thường thì kêu...Sói con nhịn. Dù sao cũng là thầy dạy Sói con mà. Có lẽ Sói con cũng từng nhiều phen uất ức vì khi đâu đang yên đang lành có một thầy đáng ghét xuất hiện giành...sư phụ của Sói con. Anh chàng kia chắc cũng thấy thái độ nguy hiểm của học trò, và thấy Yun ưu tiên cho học trò hơn nên anh ta cũng giảm dần cường độ viếng thăm Yun trong phòng máy (hú vía thật, cái này phải cám ơn Sói con nhiều nè). Sau này anh ta thấy Sói con đến kiếm Yun là anh ta biết thân biết phận...né trò cưng của Yun. Tuy nhiên, thỉnh thoảng vẫn mang cà phê hay nước uống sang phòng máy cho Yun uống (Có lẽ vẫn còn chưa chịu từ bỏ ý đồ). Hành động mang cà phê cho Yun lại không qua mắt được thằng sư đệ nguy hiểm khác, hahahaha. Cho nên thỉnh thoảng sư đệ lại bóng gió chọc ghẹo Yun. Yun nghĩ không chừng anh chàng kì đà kia theo đuổi Yun nguyên nhân là vì tên sư đệ nhiều chuyện này lỡ tiết lộ ra là Yun còn độc thân và ế. Nếu như thế thật thì phải tìm cách xử sư đệ của mình thôi (dù biết ý tốt của sư đệ là muốn Yun có người yêu).

Nói chung cũng chỉ là mấy vụ tình cảm linh tinh, xưa giờ gặp mấy vụ này cũng nhiều, nhưng không phải trong trường học mà thôi và thường những chuyện thế này cũng chẳng tới đâu. Yun không phải là người thích lưới cá bằng vợt, nếu không thích dù không nói thẳng thì cũng có ý né tránh. Yun nghĩ không ai đủ kiên nhẫn để theo đuổi Yun đâu. Yun không biết cưa đổ một người chứ thừa kinh nghiệm để từ chối ai đó, hihihi.

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

Sói con

Sói là biệt danh của một cậu học trò nhỏ của tôi tự đặt cho chính mình. Học trò tôi là một cậu nhóc thông minh và "nguy hiểm ngầm". Sói sống khép kín, ít bạn bè thân và hay có những phát biểu "chết người", hay những hành động mà nhiều khi tôi thót tim với cậu ấy, chẳng hạn như một lần Sói tự ý leo lên nóc trường...đứng ngắm cảnh một mình. Ở độ tuổi teen của Sói, thường xuất hiện trạng thái nổi loại thích thể hiện chứng minh mình đã lớn, đã đủ ngôn ngoan. Với cương vị của một người thầy, tôi luôn phải suy nghĩ "hại não" để mà có cách đối xử tốt nhất giúp các học trò có thể cải thiện được khí chất và xây dựng những thói quen tốt, sự tư duy sắc xảo để sau này giúp các em tự tin khi bước vào môi trường phức tạp hơn ghế nhà trường.

Từ ngày trở về sư môn, tôi luôn tâm niệm là sẽ không nhận đệ tử ruột, tức là không quá quan tâm đến bất cứ một học sinh nào. Mặc dù trong sư môn vẫn thường hay có lệ là các thầy cô hay có "đệ tử ruột", từ hồi thời thầy của tôi rồi. Sư tỷ, sư đệ... của tôi giờ cũng thế, họ cũng thường có đệ tử chân truyền. Có đệ tử ruột có nghĩa là bạn sẽ có "nhiều việc" để làm hơn, luôn phải để mắt theo dõi đệ tử của mình từ lúc bạn thừa nhận nó tới sau này, kể cả khi học trò của bạn đã ra trường, đi làm, có gia đình. Có đệ tử ruột chẳng khác nào có một đứa con, nhiều khi đứa con nó không dám tâm sự với bố mẹ của mình chứ đệ tử ruột thì sẽ luôn luôn chạy tới tìm bạn mọi lúc chúng cần. Có khi thì tâm sự với bạn về chuyện gia đình, khi thì gặp rắc rối với một môn học nào đó, khi thì cần bạn cho lời khuyên về định hướng tương lai, thậm chí là khi học trò nhỏ của bạn gặp rắc rối với các giáo viên khác chúng cũng sẽ tới tìm bạn. Nếu có một đệ tử, bạn kiêm nhiệm luôn làm người đỡ đầu cho chúng, ra tay đỡ đòn cho chúng nếu cần. Tóm lại là nếu một sư phụ tồi, không giỏi và không đa hệ nắm bắt nhiều kiến thức về chuyên ngành, văn hóa, xã hội và không có "cân nặng"... thì không nên có đệ tử ruột, vì sự ngu dốt của bạn, sự định hướng sai lầm của bạn sẽ làm ảnh hưởng đến sự phát triển của đứa trẻ mà bạn đang dạy dỗ. Sản phẩm hàng hóa thì có thể làm hỏng, nhưng sản phẩm con người thì bạn KHÔNG ĐƯỢC QUYỀN làm hỏng bất cứ một sản phẩm nào. Tôi ý thức được chuyện đó, tự xét thấy mình còn có quá nhiều thứ ngu dốt nên không nhận đệ tử là vậy. Tôi luôn giữ khoảng cách vừa đủ, chỉ hướng dẫn các em một mức độ vừa phải, không lơ là, nhưng không quá sâu sắc. Tôi ý thức được rằng, so với các sư tỷ, sư đệ, sư muội và các bạn bè khác, tôi không được bằng họ nhiều mặt nên vẫn thường lặng lẽ trong sư môn, làm những việc cần thiết mà thôi. Với lại nhiều khi tôi gặp rắc rối vẫn còn phải chạy về cầu cứu sư phụ của mình nữa là...Thân mình lo không xong, có đệ tử thì làm sao dìu dắt thêm cả nó??? Được cái tôi dạy môn phụ, tin học 1- 2 tiết/ tuần, lại không dạy chuyên nên cũng không có đệ tử ruột.

Tôi biết Sói con từ khi cậu học trò này vừa bước chân vào trường, không hiểu nhân duyên thế nào Sói rất hay quấn quýt tôi. Hết tiết học của tôi, Sói hay đứng lại thêm 5 - 3 phút, ban đầu là hỏi về bài học, rồi sau đó Sói tìm cách kể chuyện bạn bè, thầy cô, rồi tới chuyện khó khăn với việc học Văn và một số môn xã hội khác. Khi học trò chủ động như thế, tôi cũng không thế chối từ tình cảm đó và trả lời qua loa, với kinh nghiệm ít ỏi tôi có được, tôi cũng ráng nặn óc để mà cho "lời khuyên chuyên gia" cho Sói. Tôi cũng con nhà tự nhiên nên tôi cũng bị dính phốt với các môn xã hội, tuy nhiên sau này tôi khắc phục được và thế là bao nhiêu kinh nghiệm thời đi học tôi có được tôi truyền hết cho Sói. Sau này Sói vẫn không thích môn Văn, nhưng có vẻ thái độ đã dịu dàng với môn học này hơn. Một lần Sói gặp rắc rối với một giáo viên bộ môn khác, Sói tìm tôi và kể. Như tôi đã nói ở trên, chỉ khi đệ tử ruột thì tôi mới phải ra mặt những vấn đề nhạy cảm như thế, còn các học sinh bình thường tôi chỉ làm công tác tâm lí vừa phải thôi (Tôi cũng đâu muốn đẻ thêm việc để gánh). Vì có lẽ mới vào trường nên Sói vẫn chưa có "sư phụ", tôi không muốn làm sư phụ của Sói nên đã "bán cái" Sói sang một người khác, đó là sư muội của tôi. Sư muội tôi cũng là giáo viên chủ nhiệm của lớp Sói, vừa dạy môn chuyên cho Sói nên tôi nghĩ thời gian tiếp xúc của Sói với sư muội sẽ nhiều hơn tôi, và nếu sư muội nhận Sói làm đệ tử chân truyền, sẽ giúp được nhiều cho chuyên ngành của Sói hơn là tôi. Tôi đi gặp sư muội và kể những việc của Sói cho muội ấy nghe, bảo muội ấy quan tâm đến Sói nhiều hơn, và hãy làm chỗ dựa cho đứa học trò nhỏ này. Sau khi nghe tôi nói xong thì sư muội vô cùng ngạc nhiên vì sao những chuyện nghiêm trọng Sói không đi nói với giáo viên chủ nhiệm mà lại đi nói với tôi. Thực ra sư muội cũng rất quan tâm đến Sói, nhưng Sói đúng là Sói, có máu hoang dã trong người, luôn luôn nguy hiểm và lặng lẽ, và vì lí do nào đó Sói đã giữ khoảng cách với sư muội một số vấn đề như là một sự phòng thủ. Sư muội tôi cũng kể với tôi về hoàn cảnh của gia đình Sói, bố mẹ li dị nhau, Sói và em trai sống với mẹ. Mẹ Sói là một người đàn bà cộc cằn hay trút giận lên đầu con, đặc biệt là hay nổi nóng với Sói vô cớ nên tâm lí của Sói do đó cũng có phần ...không bình thường. Nghe sư muội kể thì tôi có thể hiểu được tâm lí của người phụ nữ này, một tay nuôi 2 đứa con, li dị chồng thật quả là không dễ. Sau đó sư muội cũng nhờ tôi theo dõi Sói giúp muội ấy, vì theo sư muội có lẽ Sói tin tưởng tôi nên mới dám nói tất cả những suy nghĩ như thế, nếu có tôi giúp thì sư muội sẽ kịp thời giải quyết những "tình huống" chết người mà có thể Sói sẽ gây ra. Mà sự tin tưởng thì không thể một sớm một chiều sư muội lấy được từ Sói, cho nên nếu tôi biết gì, muội ấy nhờ tôi thông tin lại. Sau chuyện tôi "bán cái" Sói cho sư muội, mối quan hệ của tôi và sư muội thân thiết hơn nữa, vì chúng tôi còn có chung "một đứa đệ tử nổi loạn ngầm" cần dạy dỗ. Tuy nhiên, tôi vẫn không nhận Sói làm đệ tử ruột của mình, chỉ là giúp sư muội tôi theo dõi Sói thôi, mọi việc tôi đều thông tin đến sư muội và để sư muội tự xử lí, tôi không muốn "kiếm việc" cho mình mà.

Tôi chỉ dạy Sói hết học kì I năm lớp 10, sang học kì II do tôi quá tải số tiết, và vì tôi cũng không có yêu cầu đặc biệt gì (Tôi luôn cố gắng không đối xử phân biệt giữa các học trò và các lớp với nhau) nên khi phân lịch dạy, người làm lịch cắt ngẫu nhiên một vài lớp tôi đang dạy để giảm tải cho tôi. Lớp Sói nằm trong diện "bị cắt" nên tôi không còn dạy Sói nữa. Tưởng nhân duyên tới đây là hết nhưng thật kì lạ, giờ ra chơi hoặc lúc vừa tan trường, khi tôi còn đang loay hoay tắt phòng máy, cúp cầu giao trong phòng tin học thì Sói vẫn hay đến tìm tôi, cũng không có gì nhiều, chỉ là hỏi tôi dạo này có khỏe không, đi dạy có vui không, có gì mới không. Những lúc đó tôi cũng chỉ trả lời qua loa và hỏi han tới việc học hành của Sói. Cũng như trước đây, mọi việc Sói vẫn kể hết cho tôi nghe. Thỉnh thoảng gặp sư muội trong giờ giải lao, tôi vẫn nhắc nhở sư muội hãy để ý đến Sói nhiều hơn, vì tôi không còn dạy Sói nữa nên việc sư muội nhờ tôi theo dõi có lẽ tôi không còn làm được nữa. Sư muội tôi cũng ngạc nhiên vô cùng khi biết Sói vẫn tìm đến tôi tâm sự tôi khi không còn trực tiếp dạy lớp Sói. Cũng rất nhiều lần muội ấy cũng "dụ dỗ" ngon ngọt để Sói mở lòng tâm sự, nhưng Sói vẫn cứng đầu, và dè chừng với sư muội. Bản thân tôi cảm nhận được Sói rất cô độc, và có lẽ không có chỗ dựa tinh thần nào ngoài tôi. Sư muội tôi thì động viên: "Nó đã tìm tới chị có nghĩa là rất tin tưởng, như em cạy miệng nói ngọt cỡ nào, dỗ cỡ nào nhưng cũng nhất định không nói với em, thôi thì chị hãy chấp nhận nó vậy". Sư muội nói vậy thôi thì cực chẳng đã tôi bất đắc dĩ làm người ngồi lắng nghe Sói vậy, chẳng lẽ mỗi khi rắc rối hay cần lời khuyên, sói tìm đến tôi tôi lại từ chối? Làm một người thầy không phải chỉ dạy chữ mà còn phải dạy người, truyền thống sư môn là thế nên tôi không thể nào làm lơ đứa học trò nổi loạn ngầm và quá cô độc này, cũng không thể bán cái hoài cho sư muội. Thật là... Sói tự nhận mình là Sói xám cô độc, đối xử như thế nào với Sói cũng làm tôi rất đau đầu, vì lúc nào Sói cũng chứng tỏ mình chín chắn, trưởng thành dù suy nghĩ còn rất non nớt trẻ con. Tôi biết thế nhưng không thể đập tan một cách thô bạo với đứa học trò nhỏ này được, tôi không muốn đối xử tiêu cực với em. Không thể gọi thẳng em tho bạo là nhóc con hay nhãi con, tôi liền nghĩ cách gọi khéo em là "Sói con", và đúng như tôi dự đoán, Sói liền phản đối tôi: "Em là sói trưởng thành". Tôi cũng không vừa đập lại: "18 tuổi mới trưởng thành, giờ mới là sói con thôi". Từ đó về sau, có lẽ Sói con biết thân biết phận hơn, cũng không hay chứng minh mình chín chắn nữa, và tôi nhận thấy Sói con cũng ngoan hơn, đã chịu nghe lời tôi nhiều hơn trước. Chưa phải là đệ tử chân truyền mà tôi đã hao tổn nơ ron để dạy dỗ đứa trẻ này, nếu tôi mà nhận nó làm đệ tử ruột, chắc tôi hại não quá!!!!!

Ngoài việc Sói nổi loạn ngầm, chủ yếu là do hoàn cảnh gia đình đỗ vỡ và tính tình thất thường của mẹ. Tôi khẳng định Sói con là một đứa học trò cực kì thông minh, đôi khi đưa ra những nhận xét khá sâu sắc, bạn bè trong lớp rất nể trọng học lực của Sói và đặt cho nickname "Tiến sĩ". Sói có năng khiếu đặc biệt về Toán học và các môn tự nhiên nói chung, ghét các môn xã hội. Ngoài ra Sói còn có một cái bệnh "tự kỉ" cực kì nguy hiểm mà nói như sư muội tôi là "thần kinh của Sói không bình thường". Điển hình là một hôm, khi cả trường đang làm lễ tổng kết, bất chợt một vài đồng nghiệp của tôi thấy có bóng học sinh đang ngồi vắt vẻo trên...nóc trường. Họ vô cùng ngạc nhiên, người này trỏ người kia và hỏi có nhận ra học trò lớp nào không? Một sư muội đứng gần tôi cũng chỉ cho tôi thấy và hỏi tôi có nhận ra ai không, vì khoảng cách khá xa nên không ai nhìn rõ mặt đứa học trò này (và tôi nghĩ Sói thừa thông minh để tính toán được chuyện đó nên cậu ta cứ ngồi vắt vẻo hiên ngang như thế). Tôi trả lời với sự muội là tôi cũng không nhìn rõ, quả thực với khoảng cách đó thì không ai nhìn rõ được, nhưng linh tính của một "sư phụ" đã mách bảo tôi người đó chính là đứa học trò nổi loạn của mình, linh tính làm tôi cảm thấy gần như là chắc chắn. Thế là dù không biết chính xác, tôi vẫn móc điện thoại ra và nhắn tin (không dám gọi vì sợ đồng nghiệp biết): "Xuống dưới này ngay nếu em không muốn ăn kỉ luật, mọi người đang nhìn em kìa, em muốn thầy cô leo lên đó để bắt em xuống mới chịu à?". Năm phút sau, bóng người ngồi vắt vẻo biến mất, các đồng nghiệp của tôi thì không hiểu tại sao!!! Sau đó cả tuần Sói không lên phòng Tin học, nơi tôi dạy như mọi khi. Tôi cũng không kiếm Sói, với một đứa học trò nổi loạn, không nên vô vập quá và cho đứa trẻ thấy bạn đang lo lắng cho nó, nếu nó biết bạn lo sợ cho nó quá nhiều, có thể nó càng nổi loạn hơn. Với lại tôi không muốn có đệ tử chân truyền mà, nên nếu Sói không gặp tôi thì coi như tôi cũng không còn phải nhức đầu nữa. Vì tôi cũng không dạy lớp sói nên cũng không hỏi thăm ai được về đứa trẻ này, có lần vô tình gặp sư muội dưới sân, tôi hỏi sư muội Sói vẫn ổn chứ, có gì bất thường không thì sư muội bảo mọi việc vẫn ổn, có vẻ dạo này ngoan hơn. Tôi nghe sư muội nói xong thì biết chắc sư muội không biết chuyện leo lên nóc nhà hôm nọ rồi, và tôi cũng không có ý định kể cho muội ấy nghe, nếu muội ấy xử lí không khéo sẽ làm đứa trẻ trở nên cô độc và nổi loạn hơn, ngoài ra cả tôi lẫn sư muội sau này nó sẽ không tìm đến nữa, vì Sói sẽ nghĩ tôi và sư muội bắt tay trừng phạt Sói.

Bẵng đi một thời gian, một hôm khi tôi chuẩn bị đóng cửa đi về thì Sói lại xuất hiện trước cửa. Tôi vẫn giữ thái độ bình thường hỏi thăm như mọi khi, Sói trả lời qua loa rồi sau đó hỏi lại tôi: "Sao hôm đó cô biết là em? Em đã nghĩ là không ai biết được vì em tính hết rồi". Bạn thấy đó, Sói nổi loạn ngầm một cách nguy hiểm có tính toán. Tôi từ tốn trả lời em: "Cô biết, cô không dùng mắt để nhìn mà dùng linh cảm của một người mẹ để nhìn đứa con luôn có xu hướng nổi loạn của mình. Thế hôm đó làm gì trên nóc trường?". Sau khi nghe tôi hỏi, Sói liền móc điện thoại ra đưa hình chụp hôm đó cho tôi coi, thì ra biết trường sắp đập, cậu ta luôn trốn lên cái nóc nhà ấy sơn xịt đủ kiểu hoa văn trên nóc, trong hình tôi còn thấy cả mấy bình sơn màu cùng "tác phẩm nghệ thuật trên nóc trường" của Sói con. Hôm đó tôi đã khiển trách Sói con vì những công việc nguy hiểm, với độ cao đó có thể té nếu lỡ trượt chân, hoặc bị ai đó bắt gặp có thể ăn kỉ luật, nặng sẽ đuổi học, rằng học trò trường chuyên thì không được vô kỉ luật như thế... Dĩ nhiên là tôi không gay gắt, chỉ nhẹ nhàng với đứa học trò nổi loạn này. Sau đó để thuần chú Sói hoang dã này, tôi nói thêm: "Việc hôm đó chỉ có mỗi mình cô biết thôi, còn ngoài ra không ai nhận ra em cả, nếu cô nói em đã bị ăn kỉ luật từ hôm trước rồi, nhưng cô không muốn làm thế, cô cho em nợ món nợ này, sau này chỉ được nổi loạn trong khuôn phép. Sói con im lặng và không có vẻ gì muốn phản đối tôi cả, chỉ cười buồn: "Nhưng em vẽ có đẹp không cô?". Tôi mỉm cười: "uhm, có chút tài lẻ đấy". Hôm đó, tôi dẫn Sói con xuống căn tin trường, mua nước cho Sói uống, các học trò khác đang ngồi trong căn tin thì ngạc nhiên nhìn, vì có lẽ lần đầu tôi đối xử với một đứa học trò đặc biệt hơn những đứa trẻ khác. Tuy tôi không nhận Sói con làm đệ tử ruột, nhưng trong thâm tâm tôi lại không nỡ bỏ đứa trẻ cô độc này, có lẽ nó quá bơ vơ. Mà bao nhiêu người thầy giỏi nó không tìm đến, nó quyến luyến tôi làm gì cơ chứ? Sao Sói không chịu hiểu được là muốn giỏi cần phải tìm một sư phụ tài năng đỡ đầu cho mình. Sói con này cũng ...ngốc quá!!!!!

Không hiểu vì nhân duyên của tôi và lớp của Sói con đã hết hay sao ấy, kể từ khi kết thúc học kì I năm lớp 10, tôi không dạy lại lớp Sói con thêm lần nào nữa. Đến năm nay khi Sói con đã lên 12, tôi vẫn không được phân công dạy lớp của Sói dù tôi dạy hầu hết khối 12. Có lẽ duyên nợ với lớp Sói con chỉ có một học kì duy nhất, nhưng vẫn như mọi khi, Sói con vẫn lên phòng tin học kiếm tôi hàng tuần không có gì thay đổi. Năm nay sư muội nghỉ hậu sản nữa nên sư tỷ của tôi chủ nhiệm lớp Sói. Không hiểu thế nào mà Sói lại không thích sư tỷ mới đau đầu, ngoài ra Sói con hay phát biểu linh tinh chỉ trích một giáo viên bộ môn khác và đã đến tai giao viên ấy, giờ Sói đang gặp rắc rối to. Những việc này Sói có kể cho tôi nghe làm tôi "toát mồ hôi hột". Tôi không muốn nhận đệ tử mà, nên tôi không muốn sẽ phải đi giải quyết rắc rối do đứa trẻ này gây ra. Mà ác cái là Sói cũng không thân thiện với giáo viên chủ nhiệm mới của mình, còn tôi thì cũng không thân với sư tỷ lắm, nên không biết mở miệng nói với sư tỷ ra sao về đứa học trò nhỏ này. Tôi chỉ còn cách làm công tác tâm lí thôi. Năm nay là năm cuối cấp, tôi đoán chắc chắn Sói con sẽ còn nhiều vấn đề khác sẽ tìm đến tôi như kinh nghiệm ôn thi, học bài các môn có yêu tố thuộc lòng, chọn ngành nghề, định hướng ... Thú thực, tôi cũng là một đứa con xuất thân từ sư môn, tuy không phải dở tệ nhưng so với các anh chị em khác tôi nghĩ mình không bằng được họ, tự xét thấy mình yếu kém nên tôi không muốn nhận lãnh trách nhiệm làm người thầy đỡ đầu cho Sói con tí nào, thầy đỡ đầu như là bệ phóng cho học trò vậy, bệ phóng tốt vững chắc học trò mới có thể bay xa bay cao được, mà Sói con thì rất thông minh, ngặt cái ngoài tôi ra thì Sói con lại không chịu đi tìm sư phụ khác, thế mới mệt. Hôm nay tự nhiên Sói con lại lên phòng Tin học tìm tôi vào giờ ra chơi, và dĩ nhiên không quên mang theo ....một tá ty tỷ thứ rắc rối của Sói, tôi cũng dành nhiều thời gian để cho "ý kiến chuyên gia", tưởng là tạm ổn rồi nhưng không ngờ lúc tan học lại thấy Sói đứng trước cửa phòng Tin học khi tôi chuẩn bị về. Tôi ngạc nhiên hỏi xem còn có chuyện gì muốn nói với tôi không thì Sói bảo không, chỉ muốn hỏi tôi xem Sói có làm phiền tôi nhiều quá không. Tôi cực chẳng đã đành phải trả lời rằng không chút nào phiền cả, Sói luôn được welcome mọi lúc. Tự nhiên không hiểu yếu đuối thế nào tôi lại xúc động vì đứa trẻ này, nó cứ quấn lấy tôi như thế kia mà. Nghĩ sao đó tôi kêu Sói đi lấy xe đi, rồi 2 cô trò sẽ đi uống trà sữa. Cũng không phải thời gian mới biết nhau, thật là nhanh quá, Sói con đã lên 12 và cũng đã sắp phải tạm biệt mái trường khi kết thúc năm học này rồi. Tôi vẫn chưa thấy đứa trẻ này kiếm được chỗ nào làm nơi "bảo kê" cho em ấy cả, có lẽ do đứa trẻ tính khí thất thường khiến không ai muốn làm người đỡ đầu cho nó. Trong lúc ngồi uống trà, tôi bỗng dưng thành chuyên gia tâm lí, phân tích cho sói con nghe về những khó khăn của mẹ Sói, một phụ nữ li dị chồng và gánh nặng cơm áo gạo tiền nuôi 2 đứa con dễ bị stress, khuyên Sói nên thông cảm với mẹ hơn, trong lúc mẹ trút giận thì nên nhẫn nhịn vì nếu trả treo lại thì 2 mẹ con sẽ cùng nhau bốc hỏa, rằng mẹ Sói rất cô đơn. Tôi còn chỉ cho đứa trò nhỏ của mình những chiêu "nịnh" mẹ để mối quan hệ mẹ con được tốt đẹp, để tâm lí mẹ vui vẻ hơn, Sói cũng thoải mái tâm lí tập trung học hành thay vì dành thời gian hai mẹ con khẩu chiến vô ích. Tôi thấy tâm lí Sói cũng đã khá lên nhiều. Dạo gần đây Sói con còn tiến bộ thêm một điều nữa là đã bắt đầu biết thương sư muội của tôi, tức giáo viên chủ nhiệm của Sói, tôi rất mừng vì điều này, sư muội tôi cũng đã dành rất nhiều tâm huyết cho Sói con, chắc lâu dần Sói con cũng cảm nhận được. Sói con nói với tôi thế này: "Cô ơi, cô T sinh em bé được 2 ngày rồi đó, khi nào cô T về em sẽ đi thăm cô, giờ cô vẫn còn ở bệnh viện trên SG". Tôi nghe xong mà sóng mũi cay cay, cuối cùng sư muội cũng chạm được trái tim hoang dã nổi loạn của Sói con.

Dù rằng không muốn nhận đệ tử, nhưng do đứa trẻ này quá đặc biệt. Tôi biết khi có đệ tử rồi, tôi phải nỗ lực nhiều lắm, thậm chí là phải tự học nhiều thứ để có thêm nhiều hiểu biết giúp đỡ cho học trò mình. Sau này Sói sẽ lớn lên, có bạn gái, lại phải làm chuyên gia tâm lí tình cảm, rồi đi làm gặp rắc rối với đồng nghiệp - phải làm chuyên gia tư vấn....Rồi phải hiểu biết nhiều để định hướng cho Sói một tương lai tươi sáng nữa, trách nhiệm nặng vầy tôi có làm nổi không? Trong khi tôi con đang chới với chưa tìm ra đường cho chính mình, thỉnh thoảng vẫn còn phải chạy về cầu cứu sư phụ, liệu tôi có đủ sức mạnh làm chỗ dựa cho đứa trẻ này không? Tôi phân vân quá, làm sư phụ đỡ đầu rất rất khác với sư phụ bình thường mà. Tôi từng có sư phụ đỡ đầu trong sư môn, thầy tôi thì khỏi nói rồi, luôn là chỗ dựa tinh thần cho tôi, thậm chí giải quyết những khó khăn về vật chất những lúc tôi khó khăn thời tôi còn đi học. Thầy là người bảo vệ tôi những lúc cần thiết, nếu có ai đó nói oan hoặc chỉ trích tôi, thầy tôi sẽ sẵn sàng "bênh vực" tôi ra mặt. Những năm tháng tôi rời xa mái trường, thầy luôn theo dõi tôi từng bước một, nâng đỡ khi tôi vấp ngã và chờ ngày tôi học xong để "lôi cổ" về sư môn. Giờ có đứa học trò đã chọn tôi, mà tôi lại muốn thoái thác trách nhiệm này, tôi cảm thấy xấu hổ về mình và ý nghĩ ích kỉ của mình. Tôi phải làm sao đây??????Hay là tôi nhận nó làm đệ tử cho rồi nhỉ????

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Viết cho ngôi trường tuổi 20



(Bài viết gửi đăng kỉ yếu nhân dịp sư môn tròn 20 tuổi)

Bước vào cổng trường mỗi buổi sáng sớm là một niềm vui nho nhỏ của tôi khi bắt đầu ngày mới, trường của tôi không mang ý nghĩa đơn thuần là nơi tôi làm việc mà còn mang một ý nghĩa khác, trường là ngôi nhà thứ 2 của tôi. Tôi không phải vốn xuất thân từ con nhà văn chương nên khi bắt tay để viết một bài cho kỉ yếu sắp tới thì…tôi tịt ngòi không biết viết gì cả, điều này cũng dễ hiểu thôi, không thể viết không phải vì không có cảm xúc mà không thể viết vì tình cảm đó nó trở thành quen thuộc, gắn liền với cuộc sống hàng ngày của tôi rồi. Cái cảm giác khó viết này như việc bạn khó viết về những người bạn rất yêu thương trong gia đình vậy, thân thuộc gắn bó và không thể diễn tả hết thành lời.

Tôi lần đầu bước vào trường khi tròn mười lăm tuổi, sau khi tốt nghiệp cấp hai. Nhà tôi ở huyện, lần đầu tiên tôi khăn gói quả mướp tới một nơi xa lạ, thầy cô lạ, bạn bè cũng lạ… Tôi có tính vô cùng nhút nhát, kể cả khi tiếp xúc với người quen cũng rất ngại nên những ngày đầu bước vào học tập ở một môi trường mới, tôi căng thẳng lo lắng không yên. Tôi không cần phải sợ lâu, học xong tuần đầu tiên là tôi có cảm giác bình thường trở lại, tôi phát hiện ra đám bạn mới của tôi rất dễ thương. Dù tôi có chết nhát không kết bạn với ai thật, tôi ngồi một chỗ như khúc gỗ trong giờ ra chơi thật, nhưng không vì thế mà những người bạn mới để tôi ngồi yên, các bạn ấy đến chỗ tôi bắt chuyện, dần rồi tôi không thấy lạ nữa, tôi bắt đầu nói nhiều hơn bình thường khi sống trong một lớp mà dân chúng…thích “tám chuyện” và suốt ngày nghịch ngợm.

Nói về thầy chủ nhiệm của tôi một chút, ngày đầu khi thầy bước vào lớp mới nhận lớp, tôi có hơi ngỡ ngàng vì thầy đã cao tuổi, trong đầu óc non nớt của tôi lúc đó không hiểu sao loé lên cái ý nghĩ: “Các thầy lớn tuổi thường cứng nhắc và rất khó tính”. Nghĩ là một chuyện, nhưng thực tế là chuyện khác, sau buổi đầu tiên thầy gặp gỡ lớp, không chỉ tôi mà tất cả các bạn trong lớp bắt đầu ghiền phong cách của thầy luôn. Một bí mật nho nhỏ của tôi là sau đó thầy đã trở thành thần tượng của tôi suốt những năm cấp ba và cho đến bây giờ. Mỗi khi tôi có một vài tư tưởng lầm đường lạc lối, thì thầy như một nguồn ánh sáng giúp tôi vượt qua được những thử thách đó. Có rất nhiều kỉ niệm về thầy chủ nhiệm mà tới giờ tôi còn nhớ rất kĩ không bỏ sót một chi tiết nào, nếu kể ra thì rất dài dòng vài trang giấy mới may ra hiểu được phần nào thầy, nên tôi không nêu những chi tiết đó ở bài biết này. Thầy chủ nhiệm của tôi không hề tuyệt vời, đối với tôi và các bạn lớp tôi, thầy chủ nhiệm là trên cả tuyệt vời, chúng tôi luôn nghĩ về thầy như một người cha già uyên minh, luôn cho chúng tôi những lời khuyên sáng suốt dù chúng tôi có lớn thế nào đi nữa, thì những lời khuyên của thầy luôn là những lời khuyên quý giá. Được làm học trò của thầy là một cái duyên may mắn của tôi, tôi cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Ngoài thầy chủ nhiệm của tôi, tôi còn yêu quý tất cả các thầy cô bộ môn, nhìn chung các thầy cô trong trường sống khá tình cảm, mỗi thầy cô có một cái hay riêng và phong cách không hề “đụng hàng”. Tình yêu đối với ngôi trường này được bồi đắp ngày một đậm đà nhờ tình thương yêu tận tuỵ của các thầy, các cô như tình yêu của những người cha, người mẹ. Bạn bè, các anh chị khoá trên, các đàn em khoá dưới như những người anh, người chị, người em trong gia đình.

Ngày tôi rời xa mái trường, tôi và các bạn mình đã khóc. Nhưng tình yêu thương với nơi này đã kịp ở lại trong trái tim tôi, để thỉnh thoảng trong những giây phút bất chợt giữa dòng trôi của thời gian, có những khoảnh khắc tôi nhớ về nơi này , nơi mà mỗi buổi sáng, tôi hay đi học sớm một chút để nghe các “loa phát thanh sống” của lớp tôi điểm tin  buổi sáng, mà đa phần là những câu chuyện ngớ ngẩn “dìm hàng” một thành viên nào đó trong lớp với lối kể chuyện tếu táo của những bạn lớp tôi. Tôi mang theo cả kí ức về hương hoa ngọc lan trên con đường xuôi ngược bước vào đời. Cây ngọc lan vốn toạ lạc ngay trước cửa lớp tôi, là nguyên nhân để chúng tôi đi học sớm. Nói ra thì hơi buồn cười, chúng tôi thường đi học sớm để bảo vệ cây ngọc lan không cho lớp khác bén mảng tới hái trộm, và thường lớp chúng tôi cũng… trộm một vài bông đem vào lớp mỗi sáng. Các thầy cô bộ môn thường hay thắc mắc sao lớp tôi hay nghe có mùi hương ngọc lan cũng là vì lí do đó. Bí mật tày trời của lớp tôi đây mà. Cách đây không lâu, thầy hiệu trưởng có nói khi đập trường xây mới có thể cũng sẽ di chuyển các cây xanh trong trường tới vườn kiểng. Tôi nghe thế lo lắm, lo cây ngọc lan sẽ bị bứng đi tới vườn kiểng luôn. May là thầy hiệu trưởng bảo là vị trí của cây ngọc lan vẫn an toàn, sẽ không nhổ đi đâu cả.

Tôi trở về trường sau nhiều năm xa cách, ở vị trí mới là một giáo viên, lúc vừa bước vào cổng trường, tôi lại hồi hộp tim đập chân run pha lẫn xúc động như lần đầu nhập học lúc 15 tuổi. Tôi vẫn giữ tính nhút nhát như ngày nào, dù thầy cô cũ thân quen và các đồng nghiệp trẻ đa phần cũng là những anh chị khoá trên, bạn bè cùng khoá hoặc các em khoá sau tôi. Có một cảm xúc lạ là tôi cảm thấy rất ấm áp khi sống trong ngôi trường này. Dù tôi khá ít nói, ít chuyện trò nhưng luôn có một xúc  cảm âm thầm trong trái tim, đã được hình thành từ quá khứ, kéo dài theo tháng năm và lưu giữ đến hiện tại, cảm giác đó nó kì diệu lắm, hạnh phúc lắm. Có những tình cảm, cảm xúc chỉ có thể cảm nhận mà không thể hiện được bằng lời văn. Thầy chủ nhiệm bộ môn lúc đó cũng đã lớn tuổi, ngày xưa thầy từng dạy môn Tin học lớp chúng tôi. Thú thực là dù đã lớn to đầu lớn xác nhưng tôi vẫn…sợ thầy lắm, tôi sợ vì không phải thầy dữ gì đâu, tôi sợ tôi làm sai gì khó khiến thầy phiền lòng, vì giờ tôi không còn là một học sinh cấp 3 như ngày nào nữa. Thầy chủ nhiệm bộ môn có một gương mặt khá nghiêm nghị. Nhiều lần tôi rất muốn trò chuyện với thầy, nhưng lúc gặp thầy thì tôi run quá nên tôi thường im lặng không biết nói gì. Một hôm tôi phải lên trường nộp sổ sách gì đó, lúc chuẩn bị đi về thì tôi nghe lỏm được thầy chuẩn bị đi “phượt” miền Tây một mình bằng xe máy của thầy. Tôi tò mò ngồi nán lại “hóng hớt” chuyến đi của thầy, thầy cũng lôi bản đồ in từ Google map ra chỉ cho tôi cung đường mà thầy dự định sẽ đi. Kể từ ngày hôm đó tôi trò chuyện với thầy thoải mái hơn, vì tôi phát hiện hai thầy trò cùng có máu thích đi du lịch bụi. Thỉnh thoảng thầy đi đâu đó và chụp hình là các anh em trong tổ lại có dịp đi du lịch qua ảnh nhờ coi ké các hình chụp của thầy. Tổ bộ môn của tôi khá ít người, các anh chị em trong tổ cũng hoà đồng dễ mến, có người còn là bạn cùng khoá hoặc khoá sau tôi nên tôi đã biết hoặc quen mặt từ trước. Tôi thực sự yêu quý họ.

Học trò trường tôi, có một đặc điểm khá nổi bật, các em sống rất tình cảm. Ngoài việc học giỏi, tôi rất thích ở các em ở một điểm đó là sự tài hoa. Nhìn gương mặt sáng trong của các em, ngoài những thành tích về học tập, các em còn có những tài lẻ rất hay: đánh đàn, ca hát, thêu thùa, vẽ tranh hay làm những đồ handmade rất dễ thương... Nói tới làm đồ hand made tôi mới nhớ, một hôm thấy học trò tôi mang theo những cái lồng đèn giấy vào lớp rất dễ thương, tôi liền xin một cái đem về chơi Trung Thu (già rồi mà tôi còn…đua đòi quá). Các em ấy không cho, bảo là phải làm đủ số lượng để đem đi tặng cho trại trẻ mồ côi vì sắp Trung Thu rồi. Tôi nghe xong rất xúc động, hoá ra học trò mình rất có tấm lòng nghĩ đến những người bất hạnh hơn. Ai bảo học trò trường chuyên chỉ biết học??? Một lần khác tôi ở lại trường vào buổi trưa, thấy một nhóm học trò lớp 12 ở lại trường không về, trên sàn la liệt các chai lọ và dụng cụ trang trí, các em không hề ăn trưa, hì hụi cắt cắt, vẽ vẽ. Tôi tò mò hỏi thì mới biết là các em làm những món quà đó tặng thầy cô trước khi ra trường, tôi bảo ăn trưa đi rồi làm tiếp thì các em bảo không đói, chỉ muốn làm xong các món quà này để kịp tặng thầy cô trước buổi chia tay khối 12. Sống ở trường tôi thì khỏi nói, lâu lâu lại bị bất ngờ vì những việc làm của các học trò đấy. Thương quá học trò ơi!!!

15 năm đã trôi qua kể từ lần đầu tiên ấy, lần đầu tôi vào học tại ngôi trường này. Năm nay trường tôi trưởng thành, bước vào tuổi 20 đầy sức sống. Những tình cảm, kỉ niệm, kí ức về trường đã trở thành một tài sản tinh thần giá trị trong cuộc đời tôi, tôi nghĩ không thể dùng những từ như: yêu mến, xúc động, thân quen… để mô tả hết tình cảm của cá nhân tôi với ngôi trường này. Tôi thực sự gặp khó khăn khi cố gắng tìm từ ngữ để diễn tả cảm xúc. Đối với tôi, trường không phải là một nơi tôi đến, mà là nơi tôi trở về, sư môn LTV thân yêu.

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Vào hạ

Tâm trạng ngày đầu tháng Năm đột ngột bị chùng xuống trong tiếng ve gọi hè cộng với sự xuất hiện của một nhân tố mang màu đỏ. Mùa hè chợt về sớm sau những cơn mưa, hoa phượng bỗng nở đỏ rực một góc sân trường, hè cuối trường xưa ơi...
Đây là bộ ảnh hot trong tuần qua và được sự quan tâm của rất nhiều người, dù người mẫu không đẹp, ảnh không có tính kĩ thuật cao, nhưng một phần diễn tả được tâm trạng của tác giả (kiêm người mẫu) đồng thời lôi cuốn được sự đồng cảm, hoài niệm về tuổi thơ của nhiều người. Bộ ảnh thể hiện hồi ức của một cựu HS khi sống dưới mái trường đầy kỉ niệm của mình ... Mời bạn cùng xem:


Sân trường còn rộng lắm, chỉ là một góc nhỏ của trường thôi, nếu còn thời gian sẽ chụp tiếp, vì nó sắp sửa bị đập rồi, huhuhuhuu....

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Tết Ông Táo


23 Tết âm lịch, ông Táo về trời theo quan điểm của nhân gian. Về chầu trời, Táo sẽ bẩm báo với Ngọc Hoàng những sự kiện trong năm của gia đình mà Táo trú ngụ. Xem xét trong 6 cõi luân hồi, Yun nghĩ Táo thuộc cõi A- tu – la quỷ thần, tức có phép thần thông nhưng vẫn còn sân hận. Vì vậy nên tối hôm qua 22 Tết, Yun bàn với em út rằng tuy chỗ ở của chị em Yun chỉ là chỗ tạm bợ nhưng cũng nên cúng ít hoa quả, nhang khói cho Táo về trời vui vẻ. Em út nghe thế thì Ô kê con gà đen luôn

Sáng nay, ngày cuối cùng lên sư môn dạy học, thấy nhang khói và hoa quả nghi ngút. Các đệ tử hỏi Yun, Yun cười: “Hôm nay Táo về trời mấy đứa à”. Các đệ tử ồ lên một tiếng như đã thông hiểu, rồi mấy cô trò len lén nhìn. Sư tỷ (người mà tiềm năng cao nhất sẽ thay thế sư phụ lãnh đạo sư môn trong tương lai gần) đang được các sư phụ và sư mẫu đứng cạnh hướng dẫn thắp nhang và cầu nguyện. Nhìn gương mặt sư tỷ xinh đẹp, thanh thoát trong lòng Yun cảm thấy rất vui. Sư tỷ và sư đệ những người sẽ là lãnh đạo tiềm năng trong tương lai đều bước đến thắp nhang một cách nghiêm trang, các sư mẫu đứng cạnh gương mặt cũng nghiêm trang không kém, khi thấy Yun giương to mắt ếch ra nhìn thì sư mẫu mỉm cười phúc hậu lại với Yun. Yun tuy cũng là đứa con của sư môn, nhưng thuộc hạng vô danh tiểu tốt, không có cống hiến gì đáng kể cho sư môn cả, chỉ là hay gây ra tai hoạ thôi, cho nên khi thấy sư tỷ và sư đệ của mình tương lai sẽ chấp chính thì trong lòng có chút ấm áp và ngưỡng mộ vô cùng. Tuy vậy nhưng Yun là người thích rong chơi, không thích quyền lực nhé, hahaha.

Đây là thời khắc cuối, Yun được nhìn thấy sư môn của mình với cơ sở vật chất từ thời 15 năm trước đây, khi Yun lần đầu bước chân vào trường, trở thành một thành viên thực sự. 15 năm kỉ niệm, nơi Yun đã rung động tình yêu lần đầu, nơi Yun biết rằng tình bạn cũng rất cao quý như những thứ tình cảm khác, nơi Yun biết rằng vẫn còn nơi có những người thầy tâm huyết, tận tuỵ dành cả đời mình cho giáo dục, và cũng chính là nơi Yun bị đức độ của Sư phụ cảm hoá, từ đó đưa Yun đến với nghề sư phạm và con đường trở về với sư môn hiền hoà – Nơi gốc hoa Ngọc Lan, Hoa Sứ đã già theo năm tháng…Sang năm sư môn sẽ được xây lại với một lối kiến trúc mới, đã 20 năm trôi qua?????? Trại xuân năm nay sẽ là trại xuân cuối tại mái nhà xưa.

Mở facebook ra, thấy có tin nhắn của một người, không phải ghi những lời lẽ yêu thương gì sất, mà chỉ là những câu hướng dẫn: “Em đón xe trung chuyển từ sân bay đến Trung tâm vận tải hành khách rồi sau đó đi xe bus số xxx tới trạm cuối và chờ anh tại toà nhà ABC, anh phải đi làm nên tới sớm thì đừng lo lắng mà chịu khó chờ anh. Trung tâm vận tải hành khách nằm trong sân bay, xe trung chuyển miễn phí và xe bus hết 30bath thôi, đừng quên đó nhé”. Dù không phải là một câu hỏi quan tâm tới sức khoẻ nhưng sao vẫn thấy vui. Thực ra chỉ cần hẹn ở một địa điểm nào đó là Yun giang hồ này vẫn biết mò tới nơi được, nhưng nếu hướng dẫn cẩn thận thế thì cảm giác hạnh phúc hơn nhiều, dù gì người ta cũng con gái mà.

Trời cuối năm, thời tiết lạnh nhưng trong lòng không hề lạnh. Chúc mọi người đón Tết cổ truyền ấm áp.

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Công bằng với học trò

Tôi là người khá thẳng tính, phổi bò và công bằng trong thi cử, học hành. Đối với các học trò, dù là giỏi hay dở tôi coi các em như nhau mà không có khái niệm thiên vị người này hoặc người kia. Một số học trò thuộc loại hỗn láo, coi trời bằng vung tôi trị thẳng tay, nhưng không hề có khái niệm “đì” hay thù ghét cá nhân gì cả. Vì thực ra, nếu tôi “đì” các em những chuyện vặt vãnh như thế chẳng khác nào tôi là người hẹp hòi, mục đích duy nhất của tôi là để các em thấy được cái sai của mình và sửa đổi, đó mới là việc tôi quan tâm.

Cũng như các giáo viên khác, học trò cũng có người ghét, người quý tôi, nhưng tôi chẳng bao giờ quan tâm tới việc các em quý hay ghét tôi cả. Khi lên lớp tôi cũng chẳng “đạo mạo” diễn tuồng, cứ sao thì nói vậy, miễn sao đừng phát ngôn dính líu gì đến chính trị hay là phi sư phạm không chấp nhận được thì thôi. Tôi khá nhiệt tình chỉ dẫn những em chịu khó học, bởi tôi thích sự nhiệt tình học tập của các em. Tư chất của từng người không phải là thứ mà các em có thể kiểm soát được, làm người thầy, tôi quan trọng việc bù đắp những khiếm khuyết trong tư chất hơn là nghĩ đến những việc khác. Dù có thể tôi không giỏi, nhưng tôi nghĩ mình đủ chân thành với những học trò nhiệt tình với việc học tập.

Tối nay, vì lười về nhà nên tôi ở trên khoa hơi lâu, đến giờ lớp tối vào học mà tôi không để ý. Một số sinh viên của tôi thấy tôi đang ngồi ở văn phòng khoa thì chạy đến hỏi thăm tôi có khoẻ không rồi tám với tôi quá trời, cảm giác như các em rất vui vì gặp tôi vậy đó, làm tôi cũng vui lây. Có lẽ các em quý tôi nên mới làm thế, dù rằng tôi hiện giờ không còn dạy môn nào của lớp các em nữa. Lâu lâu, một số sinh viên tôi từng dạy, nay đã ra trường lại gọi điện cho tôi, hỏi thăm tình hình của tôi thế nào, thỉnh thoảng lại mời tôi đi uống cà phê nữa chứ. Tự nhiên tôi thấy mình như đang nhận được một món quà quý giá.

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Thầy mãi là number 1 trong trái tim tôi!

Thầy là người định hướng và chọn cho tôi ngành sư phạm
Thầy là người dạy tôi biết sống thật thà, không dối trá
Thầy là người truyền cho tôi tâm huyết của nghề đưa đò
Thầy là người truyền những kiến thức và nét đẹp khoa học cho tôi
Thầy chỉ dạy tôi biết yêu những thứ thuộc về nghệ thuật và nét đẹp tâm hồn
Thầy mãi là người thầy tuyệt vời nhất trong trái tim tôi.

Thầy tôi
Hôm nay, 25/11/2012 Mừng thọ thầy 70 tuổi. Tôi tới thăm thầy, tự nhiên bật khóc như một đứa bé. "Cổ nhân thất thập cổ lai hy", nghĩ đến mà chạnh lòng. Thầy ơi, mong thầy sống mãi với chúng con. Chúng con yêu thầy lắm.

Bánh kem mừng thọ Thầy


Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

Dự lễ 20/11

Sáng nay 20/11/2012, tôi đã tham dự lễ kỉ niệm 30 năm ngày NGVN tại sư môn hiền hoà, cùng các sư phụ, huynh đệ, tỷ muội đồng môn và những đệ tử nhí vô cùng đáng yêu.


Buổi lễ diễn ra trong không khí trang trọng, xúc động, tôi cứ ngồi dưới mà khóc suốt. Năm nay lần đầu tiên tôi tham gia lễ 20/11 bên sư môn sau 10 năm xa cách. Các thầy cô đã nghỉ hưu cũng tới tham dự lễ (Tôi liếc quanh thì không thấy sư phụ mình đâu) . Các sư phụ đọc những vần thơ rất hay, rất ý nghĩa cho chúng tôi nghe nữa chứ.  Sư phụ tôi vốn nổi tiếng là gàn dở nhất cái tỉnh này, ông không muốn tham gia những buổi lễ màu mè như thế này đâu nên chắc đã trốn ở nhà. Mặc dù tôi đã trưởng thành, và cũng đã là sư phụ của các đệ tử nhí, nhưng không thấy sư phụ mình tham dự lễ tôi cũng thấy tủi thân, bơ vơ thế nào ấy.
Các sư  phụ đã về hưu  nhận hoạ và những lời tri ân (sư  phụ tôi vắng mặt)

Năm nay, sư phụ chưởng môn nhân (thầy hiệu trưởng) đón nhận danh hiệu cao quý nhất của nhà giáo: Nhà giáo nhân dân. Sư phụ chưởng môn nhân là 1 trong 2 người đầu tiên của tỉnh đón nhận danh hiệu cao quý này (trước đây tỉnh tôi chưa ai được vinh dự nhận danh hiệu này cả)
Sư phụ chưởng môn nhân

Theo thống kê, 1/3 giáo viên của trường tôi là xuất thân của trường ra, các sư phụ đã già và sắp phải nghỉ ngơi, nên mong muốn chúng tôi tiếp tục cố gắng để "vững tay chèo" trên con thuyền tri thức, tiếp tục đưa các thế hệ sau sang sông. Sư phụ chưởng môn nhân có nói một câu làm tôi ngồi dưới khóc: - "Ai cũng bảo rằng nghề giáo là nghề bạc bẽo, cũng như ông lái đò đưa khách sang sông mà có mấy ai quay lại, nhưng thầy quan niệm rằng, hạnh phúc của người chèo đò là cho đi kiến thức của mình để làm bệ phóng cho những đứa con nhảy lên những bậc thang cao hơn mà không đòi hỏi sự đền đáp...".

Tới phần cựu học sinh đọc lời tri ân, Thu Hà cô bạn cùng khoá với tôi học bên lớp chuyên văn cũng có những lời bùi ngùi khó tả: - " Chúng con ra đi từ mái trường này và một lần nữa được các thầy cô yêu thương mở rộng vòng tay đón chúng con trở về. Giờ đây, chúng con cũng đã là thầy cô, cũng được các học trò nhỏ gửi những lời chúc đến chúng con, nhưng chúng con vẫn cảm thấy mình còn rất nhỏ, chúng con cũng muốn gửi tới các thầy cô những lời chúc, lời ca tiếng hát của mình với lòng biết ơn sâu sắc. Dù cuộc sống còn những điều chưa như mong muốn, đâu đó còn đầy rẫy những bon chen, nhưng dưới mái trường Lương Thế Vinh thân yêu, những điều đó đều được chặn lại trước cánh cổng kia, để chúng con đón nhận một môi trường giáo dục trong sạch, các thầy cô đã giúp chúng con hiểu rằng, dưới ánh sáng mặt trời này, không có nghề nào cao quý hơn nghề giáo, và không có cái đẹp nào đẹp hơn cái đẹp của tri thức...". Sau lời tri ân là các cựu học sinh hát tốp ca, tôi ngồi dưới nghe mà xúc động không tả.
Cựu học sinh hát tốp cả sau lời tri ân

Các tiết mục văn nghệ của học trò, các học trò tự sáng tác một bài hát dành tặng thầy cô. Bài hát riêng cho trường . Công nhận các đệ tử nhí cũng nghệ sĩ không kém các sư phụ lão thành. Ngoài ra còn có phần trao học bổng Lê Tự Rô. Thầy Lê Tự Rô là giáo viên chuyên toán của trường tôi, đã mất từ năm 2005. Sau khi mất gia đình thầy đến trường gửi lại số tiền tiết kiệm mà thầy dành dụm được, gửi ngân hàng lấy tiền lãi hàng năm để trao học bổng Lê Tự Rô, cho những học sinh hiếu học gia đình khó khăn. Ngoài những học sinh đang học tại trường được nhận học bổng Lê Tự Rô, có một trường  hợp đặc biệt là một em đang học năm nhất, sư phạm Toán, DHSP cũng được nhận học bổng này. Tôi nghe nói nhà em rất nghèo, không có xe đạp để đi học, điện thoại cũng không. Hồi em còn học tại trường đạt thành tích cũng thứ dữ (thầy hiệu trưởng đọc thành tích thì ở dưới hoc sinh vỗ tay nhiệt liệt vì nể). Biết hoàn cảnh như thế, nhà trường vẫn tiếp tục trao học bổng cho em. Thầy hiệu trưởng mong rằng em sẽ sớm học xong và về trường cống hiến (Phía dưới chúng tôi xúc động, bảo đùa (mà cũng là thật) với nhau là giáo viên trường chuyên tương lai). Tôi nghe nói gia đình em không cho đi ngành sư phạm, vì nghèo quá bố mẹ muốn em đi ngành khác để dễ kiếm tiền, nhưng vì thần tượng thầy cô mình, em đã chọn con đường này, mặc dù em nhận được học bổng của một số trường khác nhưng đã từ chối và nhất quyết đi sư phạm bằng được. Học trò trường tôi là vậy đó, những người đã đi sư phạm là bằng mọi giá làm bằng được. Có người học thạc sĩ nước ngoài về, nhưng không thèm dạy tại các trường đại học mà nhất quyết về sư môn dạy cho bằng được. Học trò trường tôi sống rất tình cảm nhỉ, mặc dù bình thường thì không biểu hiện ra mặt đi nữa.
Các đệ tử nhí tự sáng tác và hát bài hát dành riêng cho trường tại buổi lễ

Ngày hôm nay, tôi thấy rất ấm áp tại ngôi trường, ngôi nhà của mình, trong vòng tay che chở của các thầy cô, và trong sự yêu thương của các học trò.
Dung sư tỷ
Và các sư muội

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Học trò

Học trò trường tôi khá là lãng mạn, hihi, nhiều lúc các em làm tôi cảm động. Các em thể hiện tình cảm với tôi cũng giống giống với phong cách tôi thể hiện tình cảm với thầy cô của tôi. Thầy nào trò nấy, sóng trước đổ đâu, sóng theo đổ đấy, quả là không sai bạn nhỉ???

1. Hôm đó tôi mệt, nên cuối giờ dành ít phút cho các em ngồi vẽ vời linh tinh. Lúc đi về, tôi loay hoay đang định tắt phòng máy thì thấy một em còn ngồi trong phòng chưa về, tôi đứng đợi. Lát sau em bước tới tôi nói rất nhỏ và chạy biến: "Cô xuống chỗ máy em ngồi coi xong rồi mới tắt máy nha cô". Tôi cũng tò mò đi xuống, thì ra em vẽ một bức tranh tặng tôi trên máy tính. Tôi mỉm cười một mình, đúng là học trò.

2. Tôi đang ngồi một mình trong phòng máy, có một học trò đang đứng trước cửa, tôi thấy lạ nên chạy tới hỏi thăm. Thì ra em chỉ chờ tôi ra, chúc tôi vài câu nhân ngày 20/10 rồi cũng chạy biến. Sao học trò quý tôi đều thuộc dạng e lệ hết vậy???
Học trò 10 Toán 2

3. Tan trường, tôi đang khoá cửa đi về thì một học trò đang đứng chờ tôi. Tôi chưa kịp hỏi thì em đã nói: "Cô ơi, cô coi dùm em nước hoa hồng em làm vậy đúng chưa cô???".  Tôi mở thử sản phẩm của em, coi thử rồi bảo là dùng được rồi. Bất chợt em bỏ lọ nước hoa hồng vào túi rồi đưa về phía tôi: "Em tặng cô lọ này, em làm tới 2 lọ cô à" . Tôi từ chối, bảo ở nhà tôi tự làm một lọ vẫn còn rất nhiều, em hãy đem chia sẻ với các bạn khác trong lớp thì em nhất định không chịu, bảo tôi phải dùng sản phẩm em làm.
Chuyện về nước hoa hồng là thế này. Một hôm tôi vô tình thấy lớp 10 Sinh cắm hoa tươi để trên bàn giáo viên, tôi vô tình lỡ miệng nói rằng hoa hồng còn có tác dụng làm đẹp. Sau đó tôi chỉ các em cách ngâm hoa hồng với rượu trắng để lấy tinh dầu hoa hồng, có tác dụng làm se chân lông cho những em có làn da dầu. Các em thích bí quyết làm nước hoa hồng của tôi lắm, học trò trường chuyên ít khi quan tâm đến việc giữ nhan sắc, các em hay thức khuya dậy sớm học nên thường trông gương mặt khá thê thảm (kinh nghiêm xương máu của tôi thời đi học để lại).

Học trò 10 Hoá 2


4. Tôi bước vào lớp, các em đứng lên chào, tôi ra hiệu cho các em ngồi xuống và chuẩn bị tiết dạy. Các em vẫn đứng, tôi liền bảo: "Ngồi xuống đi mấy đứa". Các em vẫn cứ không chịu ngồi, có em nói vọng lên: "Hôm nay tụi em tự nhiên thích đứng cô ơi". Tôi thắc mắc hỏi sao kì vậy, thì các em bắt nhịp bài hát "cô giáo em". Bài này tôi rất thích đấy nhé. Học trò tôi lãng mạn ghê chưa.

5. "Cô ơi, em thay mặt các bạn tặng cô hoa này làm kỉ niệm". Đó là một bình hoa sống đời còn tươi rói. Tôi bất ngờ quá, cảm ơn các em, nhìn mặt các em đang rạng rỡ. Hoa sống đời về ý nghĩa thì bạn biết rồi đấy. Trường tôi có hai loại hoa khá được nhiều người yêu thích: Hoa xương rồng biểu tượng cho ý chí vượt gian khổ, và hoa sống đời biểu tượng của sự vĩnh cửu với thời gian.


6. Năm nay, tôi nhận được cùng lúc 2 chậu hoa rất đặc trưng của sư môn: Một là chậu hoa sống đời như đã nói ở trên, chậu thứ 2 là chậu hoa xương rồng, với lời chúc lãng mạn:

7. Và những tấm thiệp tự làm, cùng những lời cảm động từ học trò:
Nghe có từ xinh đẹp là mê rồi, hihi
Thiệp do các em tự làm, đẹp ghê đi
7. Tôi cũng nhận được khá nhiều quà của các lớp tôi dạy. Tuy nhiên, đối với tôi mà nói, những món quà đó không mang lại cho tôi sự thoải mái khi nhận, nhất là từ học trò của mình. Ngày nhà giáo là ngày để nhớ ơn các thầy cô đã dạy dỗ mình, nếu có cảm tình đặc biệt với thầy cô nào, các học trò nên dành thời gian đi thăm hỏi thầy cô đó, chứ không phải ngày này là ngày tặng quà. Hiểu như thế sẽ mất đi ý nghĩa của ngày đặc biệt này. Tôi biết có một số em nhà ở huyện rất khó khăn (tôi cũng từng như thế), tôi không muốn các em phải nhịn ăn, nhịn uống để đi mua những món quà tặng tôi. Tôi ví dụ mỗi học sinh trong lớp đóng 100 ngàn để mua quà tặng các thầy cô bộ môn đi, thực lòng mà nói, số tiền đó đối với thầy cô thì không nhiều, nhưng đối với các em, nhất là những em ở huyện xa, nhà khó khăn, 100 ngàn đó các em có thể ăn sáng được cả tuần. Vậy là thay vì được ăn bữa sáng, các em phải nhịn, vậy có đau lòng không???? Vô tình, lại giáo dục cho các em thói quen không tốt. Học trò, thương các em không hết, tôi sao lại nỡ lòng đi làm khổ các em trong những ngày này. Nếu hiểu cho tôi, các em chỉ cần học tốt, ngoan là tôi rất vui rồi, còn muốn lãng mạn thì tặng tôi những tấm thiệp tự làm hay những chậu hoa tự trồng là tôi rất thích. Tôi từ chối nhận quà thì các em lại thắc mắc: "Sao cô nhận chậu bông của lớp kia???". Tôi giải thích là chậu bông hay thiệp các em tự làm thì tôi rất vui khi nhận, các em lại giận dỗi bảo tôi thương lớp này, không thương lớp các em. Thế phải làm sao kia chứ??? Tôi dự định sang năm tôi phải dặn trước là không được tặng quà và phải cương quyết không nhận, chỉ nhận hoa tự trồng và những tấm thiệp tự làm thôi.