Chào mừng bạn đến thăm nhà tôi!

This website is updated with the latest news about me and belongs to me.
If you want to use my articles, please contact me :)
Everyone has some secrets they cannot share. Please be a polite reader.
Don't be too curious about things that are none of your business! A million thanks!!!



Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Những cô gái không chồng

Bảo Trâm buông cốc nước lọc xuống bàn, chậm rãi ngước nhìn cô bạn thân một cách cố ý:
- Vậy là cậu không làm được gì hắn?????
- Làm gì là làm gì, không có chiêu nào dùng với hắn được cả. - Thanh Nhi nhăn mặt đau khổ
- Cậu đã làm hết sức và thử đủ mọi cách chưa? - Bảo Trâm nghi ngờ.
- Rồi, rồi, cái tên ấy cứ như bức tường lửa ấy, tới chịu thua, chấp nhận kém cỏi. - Thanh Nhi chán nản
- Chúc mừng cậu. - Bảo Trâm một lần nữa nở nụ cười thật tươi.
Thanh Nhi ngơ ngác nhìn cô bạn thân mười mấy năm của mình mà vẫn chưa rõ ẩn ý của cô bạn. Biết rõ những điều băn khoăn của Thanh Nhi, Bảo Trâm giải thích: "Cậu chọn không nhầm người đâu, hắn là một thằng đàn ông tốt, có điều hắn chưa yêu hoặc không yêu cậu mà thôi". Thanh Nhi có chút thất vọng khi nghe chính từ miệng cô bạn mình - chuyên gia tâm lí bảo rằng người mà đang làm cô phát cuồng không yêu cô, nhưng có lẽ đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận điều đó nên sự thất vọng đó cũng nhanh chóng trôi đi, cô buông một câu: "Uhm, tớ hiểu rồi".
- Nhưng không phải là cậu không có hi vọng, hiện cậu vẫn là ưu thế số 1 và cậu không nên bỏ cuộc. Một thằng đàn ông tốt như thế nếu cậu dễ dàng buông tay thì có 20 cô gái sẵn sàng nhảy vào lòng hắn ta. Dù tớ biết 20 cô gái kia cũng chả làm ăn được gì đâu nhưng cậu sẽ rắc rối hơn bây giờ, nên điều duy nhất tớ khuyên cậu là không bỏ cuộc. - Bảo Trâm động viên.
Thanh Nhi thêm một lần nữa ngơ ngác tập 2, nghĩ thầm: " Đã bảo là hắn không yêu mình, lại còn bảo mình không bỏ cuộc, sao rắc rối thế kia?". Bảo Trâm như đoán biết được suy nghĩ của bạn mình: "Cậu còn nhớ chị Lâm Lan không?" -  Trâm mở đầu câu chuyện mà cô sắp kể.
Lâm Lan là một chị học khoá trên chung đại học với cả 2 cô nàng Bảo Trâm và Thanh Nhi. Ra trường, Bảo Trâm duyên số thế nào lại dạy cùng trường với chị Lâm Lan, do có sự quen biết từ trước, Bảo Trâm và chị Lâm Lan cũng khá thân với nhau. Chị Lâm Lan là một cô gái có cá tính mạnh mẽ, độc lập và năng động. Ra trường chị xin được một chân làm quản sinh tại một trường trung học, tuy chị không đẹp nhưng với sự khéo léo và tâm lí, chị cũng khá được lòng đồng nghiệp và học trò. Một công thức gần như có sự trù ếm nghề nghiệp mà một vài người trong giới giáo viên thường nói đùa với nhau như sau: "Khi mới ra trường, có bạn trai trước đó thì rất tốt, nếu không thì khi kiếm xong công việc ổn định phải liếc ngang liếc dọc xem còn thầy nào ế vợ trong trường thì đốn ngã luôn, còn đợi một vài năm nữa thì cầm như ế chắc, vì các thầy "tồn kho" lúc đó cũng đi lấy vợ mất tiêu, các em mới về thì toàn...hoyboy đàn em, môi trường sư phạm tác phong nghiêm chỉnh, lại ít gặp gỡ với nhiều người nên không ế mới lạ". Chị Lâm Lan rơi vào trường hợp quá lứa lỡ thì trong cái hoàn cảnh đó, ra trường làm quản sinh, suốt ngày bận rộn với học trò như có con mọn vậy, hàng ngày giải quyết xử lí hàng đống lỗi nhỏ lỗi to của những đứa học trò đang tuổi chơi tuổi quậy phá. Rồi khi bước sang cái tuổi ba mươi, nhan sắc tàn phai nhanh chóng, công việc cuốn đi, chị rất muốn có một mái ấm gia đình nhỏ, người đàn ông của riêng mình nhưng đó mãi là ước mơ. Một ngày, khi lang thang ngồi một mình trong khu triển lãm, chị đã gặp được anh ấy, đẹp trai, lịch lãm. Hai người sau đó trở thành bạn bè, thân nhau và yêu nhau... một chuỗi dài các sự kiện. Gái già, chưa từng có bạn trai, không kinh nghiệm tình trường cộng với một chút ngây thơ ngu ngốc mà vướng chuyện tình yêu thì thường trở thành ...gái dại. Sau 2 năm yêu nhau, tìm hiểu và vướng vào lưới tình của trai đẹp, chị đã mang thai với người đàn ông đó. Ngày chị thông báo có thai, gã đàn ông đã hiện nguyên hình là kẻ sở khanh, quất ngựa truy phong. Đau đớn hơn chị còn phát hiện anh ta đã có vợ con dưới quê. Ở cái tuổi 34 của chị, có thai mà đi phá thì sẽ như thế nào? Liệu chị có chờ được tới ngày gặp được người đàn ông của riêng cuộc đời mình, hay tình yêu mãi chỉ là trò đùa của số phận?. Gã sở khanh yêu cầu chị bỏ đứa con, nhưng chị không đồng ý, vì ở lứa tuổi này, sinh được đứa con cũng coi như là may mắn so với việc đi phá thai hay là bị vô sinh. Điều duy nhất chị mong muốn chỉ đơn giản là yêu cầu cái gã đốn mạt kia lên chụp chung bức hình cưới, và đãi một bữa cơm thân mật để gia đình được vui vẻ, sau đó đường ai nấy đi cũng được. Gã sở khanh đó đã không đồng ý với yêu cầu đó. Một cô gái 34 tuổi khá độc lập trong suy nghĩ lẫn kinh tế, và tôi nghĩ họ cũng không sợ cái điều tiếng chửa hoang cho lắm, vì xét cho cùng, ở tuổi đó không sinh con thì còn đợi đến khi nào mới sinh con? nếu không muốn nói là đã khá muộn. Duy chỉ có một lí do nhạy cảm duy nhất giải thích cho việc Lâm Lan  yêu cầu gã họ Sở kia đi chụp hình cưới là do nghề nghiệp. Một bà quản giáo mà chửa hoang thì làm sao giáo dục được cái đám nhóc tì cứng đầu đang tuổi ương bướng nghe lời. Có thể chúng sẽ trả treo lại với cô rằng: "Cô còn như thế sao nói em được". Lâm Lan bị kẹt ngay cái thế nhạy cảm đó. Rồi cũng không thể giấu mãi chuyện có thai, sau nhiều đêm khóc ròng chị Lâm Lan đành phải gặp riêng thầy hiệu trưởng, thú nhận hoàn cảnh của mình, chỉ duy nhất giấu thầy một việc là gã sở khanh kia đã có vợ con ở dưới quê. Nếu không giấu việc đó, chị có thể bị kỉ luật hoặc nghỉ việc vì còn mang thêm tội làm kẻ thứ 3 phá hoại gia đình người khác. Thầy hiệu trưởng là người nhân từ, thông cảm với hoàn cảnh éo le này, nhẹ nhàng nói với chị:
- Thôi thì cũng lỡ rồi, cô cứ yên tâm làm việc cho tới gần ngày sinh nở, các chế độ vẫn đảm bảo và tôi hứa sau khi sinh con xong vẫn nhận cô làm lại công việc bình thường. Cô cũng cố gắng lên, thực ra nếu có lấy chồng về thì cuối cùng cũng chỉ lo cho con mà thôi, vậy thì dù muốn dù không cũng đừng quan tâm đến chuyện có lấy chồng hay không, hãy ráng chăm con cho tốt. Tôi cũng thế, giờ cũng chỉ lo cho con thôi chứ gì. - Thầy nhẹ nhàng.
- "Lương quản giáo cỡ chị, cộng với thâm niên khoảng trên dưới 5 triệu/ tháng là cùng, giờ bụng mang dạ chửa, mẹ ruột không cho ở nhà, phải đi thuê trọ ở cách xa nơi làm việc, lủi thủi đi đi về về một mình thì sướng hay đau khổ".- Bảo Trâm kết thúc câu chuyện của mình
- Cậu vậy mà sướng, đi cưa trai đẹp không đổ, hắn ta cũng chẳng có hành động nào tổn hại đến cậu, dù hai người có rất nhiều cơ hội thân mật hơn, chứng tỏ anh ấy là một người nghiêm túc. Câu nên tự hào về điều đó. Theo tớ, không hẳn là anh ấy không có tình cảm với cậu đâu, có thể tình cảm đó chưa nhiều để anh ấy thân mật với cậu hơn. Phải kiên trì nhé, coi như anh ấy vượt xuất sắc qua bài test của cậu rồi, sau này khi yêu nhau có thả rong cậu cũng không lo lắng nhiều, còn không cậu và anh ấy vẫn có thể làm bạn tốt suốt đời. Hãy tin vào tớ, cậu đã gặp người  đàn ông tốt, còn đến được với nhau hay không lại còn tuỳ thuộc vào nhân duyên của 2 người. - Bảo Trâm tiếp tục triết lí
- Vậy thì kiếm chỗ nào đó uống thêm chút gì chứ nhỉ? nước lọc thì hơi ít. - Thanh Nhi nháy mắt.
- Được thôi, không từ chối, coi như tiền tư vấn suốt chiều nay nhé. - Bảo Trâm gài độ.
Hai người bạn thân ở cái tuổi 30, nhưng vẫn sống rất vui vẻ. Ngoài việc không có một tấm chồng, thì hai cô gái cũng an ủi bản thân mình rằng: ít ra các cô cũng không sở hữu những điều vô cùng bất hạnh.
(Câu chuyện này có thật, đã đổi tên nhân vật)

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Một nửa đơn phương

Gái già, không có kinh nghiệm yêu đương nên toàn đi đơn phương người khác. Lần này, gái già tiếp tục vướng phải lưới tình của trai đẹp. Trai đẹp, thông minh và kiêu hãnh nên làm gái già hơi lúng túng, ban đầu là lúng túng giữa việc có đi cưa hay không cưa? Sau khi được dàn quân sư của gái già cố vấn là hãy đi cưa thì gái già lại lúng túng là không biết cưa thế nào? và cưa ra làm sao để trai đẹp đổ??!!!!!

Ngọc Lan, cô bạn thân của gái già thì cố vấn cho cách cưa thô thiển, đảm bảo thu hoạch kết quả sớm và khiến trai đẹp bị đốn ngã từng khúc một. Lan bày thế này: mạnh dạn tỏ tình, lả lướt, dụ dỗ...khiến cho trai đẹp không còn đường thoát thân. Gái già gật đầu cái rụp, nhưng (lại nhưng) ...gái già không làm theo cách đó, gái già bị bệnh xấu hổ mãn tính, thực hiện cách này chỉ có ăn đạn, không những không cưa được trai đẹp đã đành chứ gái già còn mất luôn danh dự. Thôi cách này chỉ để nghe chơi, chứ không xài được, cũng như cá kiểng, chỉ để trong hồ kiếng ngắm chứ không bắt đem lên chảo chiên được.

Thanh Hà, một cô bạn khác thì cố vấn cho gái già cách cưa nữ tính hơn, tức là nửa nạc nửa mở, không quá thô thiển như cách của Ngọc Lan, nhưng phải úp úp mở mở cho đối tượng biết là mình đang tăm tia chàng ta. Trai đẹp vốn thông minh, chỉ cần thực hiện kiểu này, với một người vụng đóng tuồng như gái già thì có mà chết chắc, không chừng dưới con mắt của trai đẹp, gái già chẳng khác gì con khỉ đang diễn tuồng hề, mất mặt lắm, không chơi cách này được.

Linh Nhi, một cô bạn tài sắc vẹn toàn thấy không ổn bèn tư vấn cách khác. Theo ý Linh Nhi, gái già không phải ra mặt chủ động làm gì, mà nên tập trung vào tút tát lại cái nhan sắc đã...toan về già trước đã, thay đổi trang phục, kiểu tóc... cho "trẻ hoá" lại rồi từ đó làm kiêu. Trai đẹp vì mê mẩn trước sắc đẹp "cuốc sắc thiên hương" sẽ tình nguyện xin chết, xin tự đổ trước mặt gái già thôi. Cách này nghe có vẻ bùi tai gái già rồi, nhưng gái già chưa kịp thử thì Bảo Trang một cô bạn khác của gái già làm sụp đổ tất cả.

Bảo Trang nói với gái già thế này: "Thôi em xin chị, bao nhiêu tuổi rồi mà còn tính cưa sừng làm nghé, mà dù có cưa sừng làm nghé chăng nữa có chắc là trai đẹp sẽ đổ không? Nếu thích teen, hắn đi kiếm mấy em teen có phải ngon lành hơn kiếm một con bò vừa mới được gọt sừng hay không?". Gái già tỉnh mộng, buồn bã vì hết cách đi kua trai đẹp, ngửa mặt lên trời than: "Trời đã sinh ra con xinh đẹp thông minh sao hôm nay lại để con mang thân gái già". Vừa dứt lời xong thì ông tiên...a nhầm vừa dứt lời xong thì 4 mụ phù thuỷ, cũng chính là 4 cô bạn kể trên của gái già xuất hiện, phán: "tóm lại, mày tiếp tục đơn phương rồi con ạ. Thôi, đi làm tí mát mẻ ăn mừng truyền thống (đơn phương) của mày luôn được giữ vững".

Gái già ấm ức với kết luận của mấy cô bạn thân, hay chính xác hơn là của mấy bà bạn thân, vì giờ ai cũng già cả hết rồi. Định uống thuốc chuột tự tử cho xong, nhưng không gái già không thích thuốc chuột, món yêu thích của gái già là mật ong cơ. Và thế là gái già quyết định tự tử bằng mật ong, gái già liền pha một ly mật ong chanh đá to đùng, uống một mạch cạn sạch thơm ngon đến giọt cuối cùng trong cái trời tháng 3 hầm hực như đổ lửa, cũng như tâm trạng đang bực tức của gái già. Uống xong gái già tự tử bằng một giấc ngủ ngon lành, dù gì có chết cũng phải chết xinh đẹp, trong mật ong có hàng trăm loại vitamin sẽ giúp cho gái già chống lại sự lão hoá đang lan dần đến từng tế bào, và gái già ...mơ. Gái già mơ mình như nàng công chúa ngủ trong...nhà, tỉnh giấc là thấy chàng hoàng tử tới cầu hôn. Và kì diệu thay, gái già tỉnh giấc thật, nhưng khốn nạn là chả có chàng hoàng tử nào cả. Gái già buồn bã, rảnh rỗi sinh nông nổi không biết làm gì, vậy là hết cách kua trai đẹp rồi. Gái già lang thang trên mạng tìm đọc mấy cuốn sách cho dễ.. ngủ tiếp, buồn tình chẳng biết làm gì mà...

Trai đẹp trên mạng, chờ mãi chẳng thấy gái già hỏi han như ngày thường, sốt ruột lên tiếng:
- Em có nhớ chăm sóc mấy bé Chili của em không? Hay để chúng chết cả rồi.
- Ôi, cả em còn không muốn sống, huống hồ là mấy bé Chili. - Gái già đáp bất mãn
- Em đang có tâm trạng không tốt à? - Trai đẹp sốt sắng hỏi
- uhm , đúng thế, mà sao anh biết?
- Anh thông minh nên thứ gì cũng biết.
- Vậy người thông minh biết tuốt cho em biết vì sao tâm trạng em không tốt đi. - Gái già chán nản trả lời
- Vì em nhớ ai đó.
- Sao đoán mò hay vậy?
- Đã bảo anh là người thông minh mà, nên anh biết điều đó mỗi ngày.
- Mỗi ngày à? Sao anh biết được thế? - Gái già không kìm nén được cơn tò mò
- Em còn nhớ lúc em bị bệnh không? hôm đó anh cũng bệnh nhưng không nói với em, chờ cho em nói trước anh mới khai, nhưng anh đoán em cũng ốm nặng như anh.
- Sao anh hay thế?

Gái già chờ mãi nhưng không thấy trai đẹp trả lời. Thôi, đi ngủ, chẳng muốn tò mò thêm nữa. Cuối cùng ý của trai đẹp là gì nhỉ?????????????? Uhm thì chắc là gái già chỉ một nửa đơn phương thôi, chứ không phải hoàn toàn đơn phương, nửa kia để dành cho trai đẹp. Dù sao gái già cũng không muốn ôm trọn một mối tình đơn phương mà.

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Thầy và trò



Cô trò nhỏ đứng trước một cửa hiệu thời trang cao cấp, phân vân một giây cô bước vào. Một gã trai đẹp bước ra, dựng lại chiếc xe dùm cô rồi nhanh nhảu: “Vào coi quần áo đi em, hàng mới đợt này đẹp lắm?”. Cô trò nhỏ khẽ lắc nhẹ đầu: “Dạ không, em và thăm thầy”. Gã trai ngạc nhiên, rồi đon đả: “Em cứ vào đi, anh coi xe cho”. Cô trò nhỏ lặng lẽ bước vào, xúc động và hồi hộp khi nghĩ về người thầy đã qua tuổi thất thập của mình.

Nhà thầy khang trang nằm trên một con phố chính giao thông thuận tiện, nơi các cửa hiệu thời trang cao cấp tập trung thành cụm. Thầy đã già, muốn cải thiện kinh tế, thấy cho một cửa hiệu thuê phần mặt tiền nhiều năm nay để có thêm tiền thu nhập. Một ông giáo già đã về hưu, thời trẻ lại không bắt học trò học thêm học bớt gì thì được bao nhiêu lương hưu mà lãnh? Thời đó, mỗi mùa hè, các trò tới nhà thầy học bồi dưỡng thì dù giàu hay nghèo thầy vẫn không lấy một xu, thầy dạy chỉ đơn giản, vì đó là niềm vui. Nhưng thầy gàn của cô trò nhỏ ấy cũng rất kén chọn đệ tử, gia đình một quan chức cao cấp đòi trả lương rất hậu cho thầy để kèm cậu quý tử, nhưng thầy từ chối thẳng thừng.  

Thầy xuất hiện trước mắt cô, già hơn và ốm yếu tiều tuỵ. Cô khóc, chưa kịp hỏi được thầy câu nào thì thầy đã lên tiếng: “Ta khoẻ, vẫn còn rất khoẻ, không việc gì”. Thầy cô, một người rất giỏi đoán biết tâm lí của người khác, nhất là một đứa học trò như cô thì luôn bị thầy nhìn thấu tâm can. Thầy biết rất rõ lần nào cô về thăm thầy là muốn xin lời khuyên, và lần nào cô về thăm thầy chỉ đơn thuần là thăm hỏi, dù chưa lần nào cô mở miệng nói được lời nào. Những điều cô muốn hỏi, chưa kịp hỏi thì thầy đã nói cho biết đáp án và giải pháp hết rồi. Thầy cô là một người rất có năng khiếu trong lĩnh vực này, chẳng phải ngày còn đi học thầy từng dạy cô đoán tâm lí người khác sao?????

Bất chợt, thầy ngừng một chút:
-          Buổi chiều, ta có lên mấy lần, không thấy con trên trường?.
-          Dạ, con đi làm nơi khác ạ
-          Làm thuê à? Hay con làm thuê cho ta nhé.
-          Thưa thầy, việc gì ạ?
-          Ta sắp xuất bản sách, thuê mấy thằng giang hồ đánh máy chả có trình độ về Vật lý không khéo chúng nó đánh hỏng hết bản thảo của ta, ngồi đọc lại mệt lắm, kì này cuốn sách tới hơn nghìn trang. Có con ta sẽ yên tâm.
-          Dạ để con thử sắp xếp công việc trước ạ, thầy phải giữ sức khoẻ, dù con biết viết sách cũng quan trọng đối với thầy.
Bước ra khỏi nhà thầy, cô trò nhỏ vẫn chưa muốn bước dời đi, cô không hứa hẹn sẽ tới thăm thầy lần nữa, cũng như thầy cô không bao giờ có cái câu: “Được rảnh ghé nhà thầy chơi nữa nhé” nhưng cô biết, đời này cô gặp được thầy mãi là niềm hạnh phúc và chắc chắn cô lại quay trở lại. Thầy ơi, xin thầy giữ sức khoẻ.

Chiếc khăn



Cả cuộc đời 30 năm của mình, cô toàn đi yêu đơn phương theo cách của riêng mình mà chẳng thèm bận tâm đến những người khác đang yêu cô để suy nghĩ lại. Cô từng yêu một người - yêu đơn phương, dĩ nhiên rồi, nhưng hạnh phúc mãi muốn chơi trò cút bắt với cô, cô không hề được đáp lại tình yêu ấy.

Người cô yêu đơn phương, là một gã trai nhẫn tâm, vô tình đến mức cô cảm thấy đau và mất hết can đảm ngay cả khi đã dứt khỏi sự mê muội đó. Đành rằng tình cảm có lúc này lúc khác nhưng cô đã thực sự bị đau một cách tức tưởi. Lòng kiêu hãnh của cô bị tổn thương nặng nề, đâu phải cô thiếu người tốt hơn theo đuổi. Sao con tim ngu ngốc không có một tí tư duy lại có thể phản cô như thế nhỉ???

Cô không hề có kỉ vật nào từ phía gã trai mà cô si mê, trừ một cây viết gã tặng cô trong một ngày gã đi chôm được từ tay một kẻ khác, có lẽ do vì gã mặc cảm tội lỗi với sự chôm chỉa ấy nên đưa sang cho cô để nhẹ lòng. Vậy mà cô giữ nó như một báu vật, đi đâu cũng mang theo, thử hỏi cô ngốc hay là thông minh? Hay một lần nọ, vào dịp Tết gã trai tiện tay hái một trái tắc trên cây từ nhà bạn hắn, rồi cũng tiện tay đưa cho cô. Cô khờ lại cất vào túi, mang về nhà ép xác trái tắc cho khô và giữ cái trái tắc chết tiệt ấy hằng năm trời. Thử hỏi cô nàng ngu xuẩn hay thông thái????????

Ba năm yêu đơn phương trôi qua, cô nàng chẳng hề có cái kỉ vật nào gọi cho ra hồn là kỉ vật từ cái gã trai kia, dù cô nàng luôn mong ước được gã ta tặng một món gì đó để làm kỉ niệm, nhỏ thôi cũng được. Cuộc đời như những dòng trôi, người mơ ngủ sẽ có lúc tỉnh dậy, người trẻ sẽ tới lúc già đi, mặt trời mọc rồi sẽ tắt…như một quy luật vĩnh hằng của vũ trụ. Cô khờ tỉnh giấc, lìa xa cơn mộng kia như một quy luật dành riêng cho cô. Ước mơ có một kỉ vật từ gã trai kia cô đã quên từ lâu.

Gã trai đi công tác, cô khờ nhớ tới vị ngọt của những viên kẹo đường và nhớ cả những người thầy từng dạy dỗ cô. Cô nhờ gã trai mua dùm những viên kẹo đường để đi biếu thầy mình, gã nhận lời. Ngày cô khờ tới lấy đồ đã nhờ mua, gã trai không có nhà, người nhà gã trai đưa cho cô khờ một cái bọc, cô khờ cầm đại rồi về luôn, chẳng quan tâm có gì trong đó.

Lúc lấy bọc đồ ra để chuẩn bị đem đi biếu, cô khờ thấy có một cái bọc ni lông nhỏ, mở ra cô khờ thấy có cái khăn choàng, hoảng hồn tưởng cầm nhầm đồ, cô khờ định lúc nào tiện đường sẽ ghé trả. Cô khờ ngẫm nghĩ lại, lúc người nhà gã trai đưa đồ cho cô, hình như cái bọc nhỏ ấy đã nằm trong cái bọc đồ to trước rồi, và xung quanh gần đó không còn cái bọc đồ nào khác, nên chắc là không phải lấy nhằm hàng được. Vậy chiếc khăn là gã trai mua tặng cô khờ à?

Món quà đầu tiên gã trai tặng và cũng hứa hẹn là món quà cuối cùng đã đến với cô khờ khi tình yêu cô khờ dành cho gã trai đã đội nón ra đi. Sóng mũi cô khờ cảm giác cay cay, nhưng cô khờ không khóc, chẳng phải nước mắt từng rơi xuống vì gã trai này đã quá nhiều rồi sao? Cô khờ trách bản thân mình: “Mình đang là ai thế này? Cô gái vật chất à? Được tặng chiếc khăn thì mừng quýnh đến muốn khóc sao?”. Cô khờ nghĩ thế, rồi thầm cười bản thân mình: “Hoá ra mình xấu xa thế đấy”. Nghĩ thế nhưng lương tâm cô khờ phản kháng lại: “Mình đâu có tham lam vật chất đến vậy”,

Cô khờ bước đến ngăn tủ, mở một ngăn nhỏ, mang ra những chiếc khăn choàng mà cô khờ mang về sau những chuyến du hành mà chưa bao giờ dùng tới. Cô khờ choàng thử chiếc khăn gã trai tặng, ngẫm nghĩ một giây, cô khờ cẩn thận xếp lại chiếc khăn -  món quà duy nhất từ gã trai mà cô khờ từng yêu thầm 3 năm.

Người bí ẩn



Cô gái bước vào một ngôi nhà nhỏ lụp xụp cuối xóm của một bà lão già nua, mang theo một ít nhu yếu phẩm để dành tặng cho bà lão neo đơn ấy vào dịp Tết đến. Thấy có người, bà lão ngước đôi mắt đục ngầu đã mờ ảo dấu hằn của năm tháng khắc nghiệt rồi mừng rỡ: - “Cháu lại đến à?”. Cô gái mỉm cười: - “Dạ, sắp Tết rồi bà nhỉ?”.

Bà lão khi còn trẻ cũng là một người làm ăn chăm chỉ, biết sống tiết kiệm và dành được ít vàng miếng đem chôn giấu ở đâu đó. Bà có đứa con gái duy nhất, nhưng lấy chồng xa và cũng rất nghèo khổ, hầu như con gái ít có điều kiện về thăm bà. Tuổi già, 2 vợ chồng bà lão làm căn nhà cuối xóm nương tựa nhau lúc cuối đời. Bỗng đâu thằng cháu ngoại hư thân bất hiếu tới ở cùng, rồi hắn ta không biết làm cách nào biết được chỗ bà lão cất giấu vàng, hắn đào sạch số vàng cả đời dành dụm của bà rồi đi biệt tích. Bà lão nằm vật vã khóc than như thế hằng mấy năm trời. Lúc kiếm được tung tích thằng cháu trời đánh thì hắn đã chơi bời hết số tiền đó lâu lắm rồi.

Từ đó, ông lão hàng ngày đi bộ nhiều cây số vào rừng cao su kiếm củi, rồi sau đó rừng cao su phá đi làm khu công nghiệp, củi cũng không còn kiếm được. Mảnh vườn bé tẹo teo ở nơi rừng rú xa xăm, nói là mảnh vườn nhưng thức chất chỉ là mấy trăm mét vuông đồi đá, nơi khô cằn chẳng cây gì mọc nổi trừ lèo tèo vài cây khóm và chuối, được ông lão cặm cụi trồng cả năm mới kiếm được vài đồng lẻ không đủ đong nổi một kí gạo. Nhìn ông lão già khọm, teo tóp như một đứa trẻ 10 tuổi suy dinh dưỡng, lưng ông còng như một cái móc câu vác trên lưng một trái khóm đi bộ ngày trời nắng trên một con đường rất dài mà đến đau cả lòng. Cô gái đã gặp ông lão trong trường hợp ấy trong một lần trên đường về nhà, rồi cô âm thầm nhờ đứa em nhỏ dò la tin tức của ông già tội nghiệp ấy. Khi biết được hoàn cảnh tội nghiệp của đôi vợ chồng già, cô đã gom góp số tiền của một đứa học sinh con nhà nghèo để mua một ít gạo đem đến nhà bà lão, trong khi gia đình cô cũng đói mắt vàng mắt xanh vì thiếu ăn. Khi ấy cô gái 16 tuổi.

Mỗi năm gần Tết, như thường lệ, cô gái lại mang một ít nhu yếu phẩm mua từ số tiền ít ỏi cô dành dụm được cho bà lão, cứ như thế bà lão dần quen với sự xuất hiện của cô gái. Cô gái từng chứng kiến cảnh ông lão bị đau nằm liệt giường mà không hề có một chút thuốc thang, còn bào lão đi nhặt nhạnh ve chai vứt ngoài đường kiếm chút tiền đong gạo. Mỗi lần như thế, cô thấy mình bất lực vì không thể giúp nhiều hơn, cô cũng rất nghèo, cũng đi làm kiếm từng đồng để trải qua số kiếp khó khăn của một đứa học sinh, để đỡ cho bố mẹ phải gửi nhiều tiền cho cô đi học ở thành phố. Bà thường nắm tay cô gái một cách thân tình và hỏi cô con nhà ai, sao mà biết bà khó khăn mà tới giúp bà? Những lần như thế, cô gái thường tránh né câu trả lời, chỉ khuyên bà giữ sức khoẻ rồi lặng lẽ ra về. Cô không cần nói tên, vì cô không muốn làm trò cười trò thiên hạ: Ốc không mang nổi thân ốc mà còn mang cọc cho rêu, vả lại cô cũng hiếm khi xuất hiện trong xóm nên cô tin chắc nếu không nói thì bà lão cũng không cách nào dò ra. Trong xóm đâu thiếu gì người giàu có, ăn không hết họ sẵn sang đổ thức ăn xuống cống chứ chẳng hề hay biết sát vách nhà mình có đôi vợ chồng già không có gạo để ăn. Thêm nỗi hai ông bà lão này thì lòng tự trọng rất cao, thà nằm nhà chết đói chứ nhất định không bao giờ bước chân đi sang hàng xóm xin xỏ bất cứ thứ gì, trừ khi có người tự nguyện mang tới cho. Hai ông bà già có lúc nằm nhịn đói và chống chọi bệnh tất mấy ngày trời như thế đấy.

Ông lão mất sau nhiều tháng năm bệnh tật, bà lão khóc than mờ mắt, cả xóm gom góp tiền chôn cất ông. Cô gái biết chuyện, nhưng không xuất hiện trong đám tang, vì không muốn làm lộ bí mật, bà lão có thể sẽ hỏi được người làng và biết cô là ai. Cô gái chỉ lặng lẽ nhờ người nhà đi viếng đám tang của chồng bà, người đã để lại bà cô độc sống trong căn nhà dột nát trên cõi đời này. Những lần sau này cô gái đến thăm, ngôi nhà có vẻ hiu quanh hơn bao giờ hết. Một lần, khi cô gái chuẩn bị bước ra về thì bà lão bỗng lên tiếng:
-          Cảm ơn cháu, thực ra bà đã hỏi ra được cháu là ai. Lần đầu cách đây mười mấy năm khi cháu đến thăm bà, bà đã nghi ngờ cháu là con của bố mẹ cháu rồi, vì cháu rất xinh đẹp. Bà chỉ không ngờ được là lúc đó cháu nghèo như thế mà cháu đã đến giúp bà.
-          Bà nghỉ ngơi đi, bà không thể biết được cháu là ai đâu, vì không ai giải đáp được cho bà câu hỏi đó đâu.- Cô gái mỉm cười tự tin.
-          Bà không nói đùa đâu, thực ra cháu là người được rất nhiều người biết đến.
-          Ai nói bà nghe về cháu thế? - Cô gái có chút chột dạ.
-          Đây là điều bí mật, bà cũng không thể nói cháu nghe được.

Cô gái trở về nhà, lan man với câu hỏi thực ra bà lão đã thực sự biết được cô hay chưa. Cô đem thắc mắc đó tâm sự với mẹ cô, người duy nhất biết cô làm công việc trên. Mẹ cô im lặng một lúc rồi trả lời: “Thực ra mẹ nói điều đó cho bà lão nghe. Con đừng vội sừng cồ với mẹ vì mẹ đã không giữ bí mật đó cho con. Một lần mẹ vào xóm đi mua cơm khô cho đàn gà nhà mình, thì gặp bà lão cũng đang phơi cơm trước hiên, bà đi thu cơm thừa trong xóm rồi phơi khô bán cho những nhà có nuôi gia súc, thế là mẹ giúp bà mua. Bà tâm sự với mẹ là mười mấy năm qua có một cô gái bí ẩn vẫn thường lui tới giúp đỡ bà nhưng hỏi tên gì, con ai thì không bao giờ nói. Bà lão không hề biết gì cô này, chỉ biết là khá xinh đẹp, bà đi tới đâu trong xóm cũng hỏi thăm xem có ai biết chút tin tức gì về cô gái này không. Bà đã gần đất xa trời, có nguyện vọng muốn được biết thông tin cô gái trên, sợ rằng đến khi nhắm mắt cũng không biết là ai thì áy náy trong lòng vô cùng. Mười mấy năm qua gặp ai bà cũng hỏi nhưng không ai biết gì về cô gái đó cả, người trong xóm họ còn tưởng bà bị chứng hoang tưởng tâm thần gì đó nữa. Mẹ thấy tội quá nên nói luôn, khi biết là con bà lão đã rất nhẹ nhõm”. Cô gái nhìn mẹ mình, định sừng cồ lên như tính khí vốn có, nhưng cô lại lặng lẽ đi ra ngoài sân, ngắm nhìn những chiếc lá vàng đong đưa trước gió. Thôi thì mọi thứ chỉ là tương đối. Từ mai cô không chơi trò người bí ẩn nữa, dù gì cái bí mật mười mấy năm qua cũng bị phát hiện rồi.

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Bố và con gái

Lúc con gái 5 tuổi, bố chở con trên chiếc xe đạp đi mua đồ chơi. Con gái là người nhạy cảm yếu đuối muốn mua búp bê, nhưng bố lại xúi giục là mua chiếc xe tăng đi cho oách, mua búp bê là tự chơi một mình, còn mua xe tăng thì 2 bố con sẽ chơi chung. Con gái nghe có bố cùng chơi với mình nên quyết định mua xe tăng. Có 2 chiếc xe tăng, một chiếc xanh và chiếc đỏ. Bố thích màu đỏ, con gái thích màu xanh, tiền thì chỉ có thể mua được một chiếc, 2 bố con cò cưa đòi chọn màu mình ưa thích. Con gái vốn ngang bướng bản chất, nhất định ép bố mua cho mình bằng được chiếc màu xanh. Khi 2 cha con đã thống nhất chọn mua màu xanh thì ông bán hàng đọc được tâm lí bố chiều con gái, nên nói giá chiếc màu xanh gấp rưỡi chiếc màu đỏ. Dù còn rất nhỏ nhưng con gái thừa biết là ông bán hàng muốn xỏ lá mình. Cuối cùng 2 cha con đành mua chiếc màu đỏ vì bố không có nhiều tiền, con gái có chút buồn trên nét mặt trẻ thơ. Bố cười: “Màu đỏ là màu chiến thắng, đó là số phận dành cho con, còn màu xanh chỉ là hi vọng thôi, mà hi vọng thì lúc được lúc không”. Trẻ thơ, con gái quên nhanh, nhưng từ đó con gái thích cả 2 màu xanh, đỏ.

Con gái có một chút tư chất thông minh, nhưng vì bản chất mẫn cảm, văn thơ thuộc lòng từ rất sớm, một ngày có thể đọc thuộc nửa cuốn tập đọc vanh vách. Bố bảo con gái bố thông minh thế đừng học mấy cái văn chương dở hơi ấy làm gì, học toán mới giúp cho trí tuệ thông thái được. Con gái nghe lời bố, say mê với toán học từ nhỏ, đâm nghiện sự hóc búa của các bài toán rồi trở thành người hiếm hoi nổi tiếng về giỏi toán trong vùng, bố có vẻ hài lòng lắm.

Con gái lớn lên, thông minh, xinh đẹp, hiếu chiến và... nam tính - sản phẩm do bố đào tạo. Con gái có nhiều biến đổi tâm lí, ít thân thiện với bố như hồi còn nhỏ. Một lần con gái mua cho bố cái áo nhờ số tiền đi làm ít ỏi dành dụm được. Tưởng rằng đem tặng bố sẽ làm bố cảm động, ai ngờ bố chê cái áo ấy một cách thậm tệ, dù dưới con mắt của con gái, cái áo ấy không tệ chút nào, lại là loại khá đắt tiền. Con gái ấm ức, thề rằng sẽ không bao giờ mua áo cho bố nữa.

Con gái đi làm nhiều năm, không giàu có nhưng không đến nỗi chạy từng bữa ăn như hồi đi học. Con gái không hề mua áo cho bố kể từ sau lần bị bố chê chiếc áo đầu tiên ấy. Một tối, con gái đi trên đường dịp cận tết, thấy các gian hàng quần áo treo đầy đường, trời năm nay rét đậm hơn mọi năm, con gái mặc chiếc áo ấm mà tay vẫn run run khi chạy xe. Bất chợt, con gái dừng xe lại, mua cho bố một chiếc áo sơ mi và một chiêc áo gió. Lâu nay con gái chưa hề thấy bố có chiếc áo gió nào. Tối về, con gái nhắn tin: “Con có mua cho bố cái áo gió, bố cũng có tuổi rồi những lúc đi ngoài đường cũng nên mặc áo ấm vào, trời năm nay rất lạnh”. Chưa đầy 5 phút thì bố trả lời: “Đừng mua, bố không mặc đâu”. Con gái tức lên, ngang bướng nhắn lại: “Con mua rồi”. Con gái hồi hộp chờ đợi tin nhắn của bố, như hồi nhỏ vẫn thường hồi hộp chờ đợi kết quả sau những cuộc tranh luận giữa 2 cha con xem ai thắng. Lát sau bố nhắn trả lời: “ Cũng được”. Con gái nhìn cái tin nhắn, rơi nước mắt, hình như con gái- người tự phụ là mình rất thông minh, đã không hiểu về bố.

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Nếu không là định mệnh (2)

P2: Quyết định thay đổi

Chiếc xe tải mini dừng lại tại trước một căn nhà nhỏ khuất sâu trong xóm nghèo. Một người phụ nữ trung niên đang đứng trước cửa đợi Băng Lan, vẻ mặt hiền từ. Băng Lan bước xuống xe dắt gọn lại dựng trước cửa, nhờ bác tài đỡ hộ những đồ đạc nặng xuống. Người phụ nữ trung niên cất tiếng: “Tôi nghĩ mai cô mới dọn đến, may mà tôi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ trước khi cô tới đây. Chìa khoá nhà của cô đây”. Cô Sáu – tên người phụ nữ trung niên đã là một goá phụ khi còn trẻ. Năm 23 tuổi cô lấy chồng, một tài xế xe tải chạy đường dài. Hai vợ chồng cô sống khá hạnh phúc, nhưng nghề nghiệp của chú Sáu rất ít khi ở nhà, cô bàn bạc với chồng bỏ nghề, hai vợ chồng sẽ ra chợ kiếm gì đó buôn bán. Chú Sáu cũng đồng ý với vợ, ráng chạy thêm vài chuyến nữa kiếm đủ tiền làm vốn sẽ gác kiếm, giã từ kiếp chạy xe thuê. Định mệnh ai nào biết được, chú Sáu mất trong lần chạy xe cuối cùng, để lại cô Sáu ở độ tuổi 24 còn rất xuân xanh. Ở đời sinh nghề thường … tử nghiệp. Giờ đây, cô Sáu đã gần 50, không chồng không con, bệnh hoạn liên miên. Cô thường hay trách số mình bạc, cô quạnh. Cô quyết định vào ở hẳn trong chùa làm công quả, tiền cho thuê nhà mỗi tháng cô sẽ để dùng trong trường hợp ốm đau. Băng Lan thuê nhà cô một cách tình cờ, khi một lần đi chụp ảnh ở ngoại ô, ngang qua khu phố này, dưới những tàn hoa bò cạp vàng đang nở vàng rực, kiêu hãnh trong nắng. Thấy giá nhà phù hợp, chủ nhà thật tình, Băng Lan đặt cọc và sang tuần dọn đến luôn.

Băng Lan ở trong căn nhà đó tính đến nay đã được 2 năm, giá thuê rẻ, giá sinh hoạt ở ngoại thành cũng không đắt đỏ như ở nội ô. Khung cảnh sống cũng còn khá yên tĩnh, trừ buổi sáng và những buổi chiều tan tầm, thường có những âm thanh bận rộn, cái cảnh thường thấy của những xóm lao động nghèo. Trước sân nhà Băng Lan ở, có một cây hoa bò cạp vàng, mỗi chiều khi đi làm về, Băng Lan thường lấy ghế ra ngồi dưới tán cây, xem những đứa trẻ trong xóm chơi đùa, thỉnh thoảng Băng Lan lại tập trung nhìn trời, nhìn mây và tự hỏi mình đã hạnh phúc với sự thay đổi này chưa. Băng Lan cũng đã tìm được một công việc phù hợp mới với mức lương thấp hơn một chút so với lúc còn sống ở nội ô. Người yêu vẫn chưa có, vẫn độc thân vui tính như ngày nào. Băng Lan ít tụ tập với bạn bè hơn, vì đi xa mà. Bạn bè mới, đồng nghiệp mới, mối quan hệ mới cũng đã được thiết lập. Đây thực sự là một cuộc cách mạng “thay máu” cho cuộc sống nhàn nhạt trước đây của Băng Lan. Có câu: sách cũ nên đọc, rượu cũ nên uống và bạn cũ nên chơi, Băng Lan luôn nhớ về những người bạn cũ lâu năm của mình như một thói quen, ở đâu đó trong trái tim nhạy cảm của Băng Lan, họ vẫn tồn tại đó cùng những kỉ niệm. Khoảng cách ư? Có là gì khi một ai đó đã thực sự là người tri kỉ của bạn, khoảng cách chỉ là cách bạn thể hiện tình bạn đó khác đi mà thôi. Bản chất của khoảng cách địa lí không có tác dụng chia cắt được những tình bạn thực sự.

Điện thoại đổ chuông vào một buổi tối, khi Băng Lan đang chuẩn bị đi ngủ:
-          Băng Lan à, Gia Hân đây. – Một giọng rất nhẹ vang lên trong điện thoại.
-          Trời, về hồi nào thế. Sao không thấy động tĩnh gì? – Băng Lan mừng rỡ khi nhận được điện thoại
-          Mới về hôm qua thôi, muốn làm Băng Lan bất ngờ, mai qua nhà tui ăn cơm nhé .
-          Được rồi, nhất định sẽ qua và ăn rất nhiệt tình cho mà xem. – Băng Lan hào hứng
Nhà Gia Hân cũng nằm trên một nơi yên tĩnh rợp bóng cây, lâu rồi Băng Lan không đến ngôi nhà của của bạn mình. Gia Hân sang Mỹ định cư sau khi lấy chồng bên đó, cũng được hơn 3 năm rồi. Đây là nhà của ba mẹ Gia Hân, nơi mà Băng Lan và nhóm bạn từng kéo đến tụ tập, tám chuyện mỗi khi không có việc gì làm. Quang cảnh có nhiều đổi thay so với trước đây, có thêm sự xuất hiện của những giàn hoa dạ yến thảo nhiều màu đổ rợp từ mái hiên xuống, phía dưới là một bộ bàn ghế nhỏ uống trà. Băng Lan và Gia Hân vẫn thế, thích ngồi ngay vị trí đó để thưởng thức xung quanh khu vườn nhỏ do ba Gia Hân tốn rất nhiều công sức gầy dựng, ông là một nghệ nhân trồng cảnh nghiệp dư, một viên chức đã về hưu.
-          Trà cúc à? – Băng Lan hỏi khi 2 người đang uống trà trước sân
-          Không hợp khẩu vị sao? – Gia Hân hỏi lại
-          À, không, lâu rồi chưa uống món trà này, nay bỗng dưng nghĩ đến một người. – Băng Lan lơ đãng nhìn đi chỗ khác, vì cô biết chắc thể nào Gia Hân cũng biết cô đang nói đến người nào.
-          Mình biết nhau bao lâu rồi nhỉ? – Gia Hân cũng lơ đãng nhìn mãi đâu đâu
-          Có hơn mười năm rồi ấy, nhanh thật – Băng Lan trả lời kèm theo tiếng thở dài, biểu thị cho cảm xúc về cái dòng thời gian hơn 10 năm ấy.
-          Có cần lời khuyên của người bạn lâu năm này không? Lấy chồng được rồi Băng Lan ạ.
-          Được thế nào mà được, cái duyên cái số chưa tới thì phải thế thôi. – Băng Lan buồn bã
-          Làm mai cho Băng Lan nhé, người này khá good. Không biết có chịu không – Gia Hân khẽ giấu cái mỉm cười ranh mãnh
-          Thôi, biết người đó rồi, bạn bè lâu năm định lừa nhau thế nào được. Thôi cho em xin. – Băng Lan đắc ý vì đoán được ý định của Gia Hân.
-          Chẳng lẽ - Gia Hân ngập ngừng – Không có một lúc nào đó Băng Lan nghĩ đến việc quen và yêu một thằng bạn thân?
-          Không, không lúc nào cả, không có cảm xúc gì. – Băng Lan chán nản – Dù có cố gắng cũng vô ích thôi.
-          Cuộc sống nhanh lắm Băng Lan à, cũng như tụi mình mới đó mà đã vụt qua 10 năm như một giấc mơ, hãy quyết định nhanh khi còn kịp. – Gia Hân nhìn Băng Lan chân tình.
-          Sẽ suy nghĩ về câu nói này của Hân sau, nếu có phải quyết định việc gì, nhất định Lan sẽ không hối hận, dù là sai lầm. – Băng Lan cương quyết không kém
Từ nhà Gia Hân trở về, Băng Lan đã suy nghĩ rất nhiều về những lời khuyên của cô bạn thân. Cô ngồi bất động trong căn phòng của mình ở cái nơi ngoại ô hẻo lánh đó, tìm cho mình một con đường mà cô sẽ không hối hận. Có ai đó đã từng nói với Băng Lan rằng, cuộc sống không mang nét màu hồng như trong tưởng tượng của Băng Lan, cuộc sống là trần trụi, muôn màu. Muốn biết nó màu gì, phải chấp nhận bước chân vào trong cuộc sống để tự cảm nhận nó.

Nếu không là định mệnh (1)

Lời tác giả: Hôm nay bắt đầu viết những trang đầu của tiểu thuyết này, có thể là chưa hay (nói cho đúng là dở ẹc đi) nhưng mình thực sự muốn viết về một cái gì đó để phản ánh lại thế giới quan mà mình đang sống trong đó. Có thể những nhân vật trong tiểu thuyết mang những tính cách rất gần gũi với những người mà mình vẫn hàng ngày tiếp xúc và cũng đâu đó có bóng dáng của chính mình, khi đã đi qua gần 30 năm của sự sống. Mong được góp ý của các bạn, để viết tốt hơn. Mình cũng nói rõ là mình viết không phải muốn trở thành nhà văn gì đâu nhé, mục đích chỉ có một: phản ánh thế giới thực mà mình cảm nhận được.

P1: Giấc mơ kì lạ

Con gái thường được ví như những bông hoa, như giọt nước, như hạt ngọc…Nhắc đến con gái, người ta hay nghĩ về vẻ đẹp và sự thuần khiết. Chẳng vì thế mà tên con gái cũng rất đẹp, tên của các loài hoa, các loại ngọc quý thường dùng để đặt tên con gái như Thu Lan, Xuân Mai, Hồng Ngọc, Bảo Ngọc.... Có ai đã từng nghĩ rằng, con gái như một hòn đá? Nghe ra có vẻ kì lạ, nếu ví von con gái như một hòn đá sẽ dễ làm cho những người khác phản cảm ngay, hòn đá thường tượng trưng cho sự cứng nhắc, chẳng phải người ta thường bảo trái tim sắt đá để ám chỉ những người ít tình cảm là gì. Hòn đá mộc mạc, giản dị và dĩ nhiên là có phần thô kệch rồi. Câu chuyện tôi sắp kể cho bạn nghe là câu chuyện của một hòn đá mang tên là đá Băng Lan. Cái tên thường biểu hiện cho tâm tính con người, và Băng Lan là một ví dụ sống, cô có những tính chất của một viên đá Băng Lan mà cô mang tên. Bạn có bao giờ nghe về loại đá này?

Băng Lan là tên của một cô gái 27 tuổi, độc thân, vui tính, cuối tuần hay tụ tập bạn bè. Hội bạn của Băng Lan hay dẫn theo một nửa của mình mỗi khi đi đàn đúm, điều đó đôi lúc cũng làm Băng Lan chạnh lòng, nhưng không vì thế mà Băng Lan bỏ lỡ những lần tụ tập như thế. Người ta vẫn thường hay lo lắng khi có sự khác biệt so với phần lớn những người khác, Băng Lan không nghĩ như thế, quan điểm của Băng Lan vẫn là mỗi người có một vị trí nhất định và hãy sống thật hạnh phúc ngay tại vị trí đó của mình. Không có người yêu là một bất lợi cho các cô gái bước vào độ tuổi gần băm như Băng Lan. Xe hư, bóng đèn hư, ốc vít bị lỏng… đều một tay Băng Lan tự làm. Những lần lấy tua vít vặn vặn cái đinh ốc chẳng hạn, Băng Lan lại nghe văng vẳng bên tai lời của một cô bạn thân: - “Thôi, cậu kiếm chồng là được rồi, mấy chuyện này ông xã nhà mình lo hết, mình không biết gì đâu”, một thoáng buồn trên nét mặt Băng Lan nhưng rồi nó cũng nhanh đi qua. Phải làm sao khi không có một anh người yêu nhờ vả, mà chẳng lẽ hư có một chút xíu cũng gọi thợ? Thế là một tay Băng Lan tự làm mọi thứ lặt vặt, những thứ lặt vặt vẫn thường được gán cho cái mác là công việc của đàn ông con trai trong nhà. 

Băng Lan sống trong một ngôi nhà nhỏ thuê ở ngoại ô thành phố, sống một mình, dĩ nhiên rồi. Băng Lan xa gia đình và tự lập từ lúc còn rất nhỏ. Những ngày đầu chập chững bước vào kí túc xá ở tập thể,  không biết cô khóc bao nhiêu lần mỗi đêm vì nhớ nhà. Quy luật của tự nhiên thật kì diệu, khi có một sự việc nào đó ở trạng thái không cân bằng, sự việc đó sẽ có xu hướng đi về trạng thái cân bằng hơn. Lấy ví dụ nhé, khi một phản ứng hoá học có cả 2 chiều thuận nghịch, khi thay đổi nồng độ, áp suất của một chất chẳng hạn, thì phản ứng có xu hướng dịch chuyển theo chiều chống lại sự thay đổi đó. Một vật ở trên đỉnh núi thường có xu hướng lao xuống chân núi, vì thế năng dưới chân núi thấp hơn trên đỉnh, vật sẽ ở trạng thái cân bằng bền hơn. Trở lại việc nhớ nhà của Băng Lan, khi cô khóc lóc vì sự nhớ thương đó, theo thời gian, tần suất cũng ít dần đi rồi biến mất hẳn. Thử nghĩ cứ đêm nào cũng khóc như thế thì lấy đâu nước mắt mà khóc nữa kia chứ, và thế là cân bằng dịch chuyển theo chiều giảm nước mắt. Thời gian cứ như thế trôi qua và bây giờ, ở độ tuổi 27, bỗng dưng Băng Lan có những giây phút trầm tư về cuộc đời mình, và vì sao bây giờ cô lại đang ngồi đây, trong căn phòng tĩnh lặng sống một cuộc sống như cô vẫn hằng nghĩ.

Học xong đại học, ra trường và có một việc làm là mơ ước của nhiều người. Băng Lan từng làm được những việc cỏn con như thế cho đến một đêm mùa hè, khi trời mưa dịu mát, gió thổi ào ào qua khung cửa, Băng Lan nằm ngủ ngon lành trong một cơn mơ, cô mơ thấy một chàng thanh niên trong bộ trang phục màu trắng và không rõ  khuôn mặt đứng trước mặt Băng Lan nói những câu kì lạ:  “Đừng cố gắng nữa, hãy tuân theo định mệnh của cô, bây giờ hãy theo tôi”. Băng Lan bước đi theo người thanh niên áo trắng đó, có lẽ là đi rất xa và vòng vèo qua nhiều đồi núi, cuối cùng dẫn đến một khu vườn có rất nhiều cây ăn trái trĩu quả và sặc sỡ các màu sắc của hoa. Băng Lan ngạc nhiên, định tìm người thanh niên áo trắng hỏi đây là nơi đâu thì không còn thấy đâu nữa, trong vườn gió bỗng thổi mạnh, và hoa rơi lất phất. Băng Lan giật mình tỉnh dậy, chậu lan ngoài cửa sổ rơi đổ xuống sàn vì cơn gió mạnh. Phân tích lại giấc mơ, khu vườn ăn trái thơ mộng đó không thể nằm trong trung tâm thành phố, trong giấc mơ Băng Lan nhớ là đi rất xa mới tới, khu vườn ngập đầy sắc hoa có nghĩa là sẽ gặp tình yêu đẹp và người thanh niên áo trắng có thể là bạch mã hoàng tử. Bỗng dưng có một nội lực thúc đẩy, Băng Lan bỗng đùng đùng thay đổi cơ quan không vì lí do gì, mà đơn giản chỉ vì muốn thay đổi. Băng Lan chưa từng nghĩ mình sẽ thay đổi nơi làm việc, con người là thế đó, một phút điên khùng có thể làm cho tương lai thay đổi khác xa hoàn toàn với trước kia. Thằng bạn thân của Băng Lan ngập ngừng: “Ngay cả người bạn 20 năm này cũng không thể giữ được cậu ở lại thành phố sao?”. Băng Lan nghẹn ngào: “Xin lỗi cậu, không biết vì sao tớ lại quyết định vậy, nhưng có lẽ trong tiềm thức của tớ đã có chút bất ổn nên muốn được mạo hiểm một lần”.  Băng Lan quyết định bước đi trong ngày hôm đó, dù cũng khá đau khổ khi biết rằng, cô vẫn còn một thằng bạn thân đang rất buồn với quyết định của cô.

Ngoại ô thành phố giữa trưa thật khủng khiếp, con đường bụi mịt mù giữa cái nắng của bầu trời tháng Tám. Những chiếc container chở nặng nối đuôi nhau chạy lù lù nghênh ngang giữa đường thậm chí lấn vào sát lề như những con mãnh thú hung hãn, chỉ chực lao vào vồ những con mồi là những chiếc xe gắn máy nhỏ bé đã khép nép nhẫn nhịn chạy sát lề đường. Băng Lan mệt mỏi giữ chặt tay lái sao cho chiếc xe máy nhỏ bé của Băng Lan có thể lách qua được những con mãnh thú container hung hăng kia, cô chạy theo sau chiếc xe tải nhỏ chở tất cả đồ đạc bao nhiêu năm nay mà Băng Lan sắm được. Gia tài của Băng Lan nằm hết trong chiếc xe tải đó. Tiền ư? Dĩ nhiên là cô không có, cuộc sống khó khăn, vật giá leo thang và lương của một chuyên viên quèn như Băng Lan mà chưa chết đói được vẫn còn là kì tích rồi. Băng Lan có một người bạn học chung hồi tiểu học, vì lương không đủ sống, xoay sở kiếm thêm cũng chẳng cải thiện được là bao nhiêu, cuối cùng cô bạn ấy đành từ bỏ niềm đam mê của mình là được làm một giáo viên, chuyển sang làm bà chủ một cửa hàng cho thuê áo cưới và chụp ảnh. Cuộc sống khắc nghiệt thế đó, ít có người nào toại nguyện vừa thoả mãn niềm đam mê, vừa thoả mãn cả vật chất, tinh thần. Cũng may là Băng Lan vẫn còn lay lắt có thể sống được với cái chức danh chuyên viên trong một viện khoa học. Cuối tuần, Băng Lan còn nhận đi chụp ảnh cưới thuê. Không biết từ lúc nào, Băng Lan có được nghề tay trái này, có lẽ nó đến một cách ngẫu nhiên từ cô bạn Hồng Anh, chủ cửa hàng áo cưới. Hồi còn đi học, cuối tuần Hồng Anh vẫn hay rủ Băng Lan đi chụp ảnh thiên nhiên về cỏ cây hoa lá như một sở thích chung của 2 đứa. Bạn Băng Lan ngoài kinh doanh áo cưới có luôn ekip chụp ảnh riêng, đến khi làm ăn phát đạt, cô bạn Băng Lan không làm xuể, thế là lâu lâu vì quá tải khách, cô bạn Băng Lan lại nhờ Băng Lan đi chụp ảnh cưới ngoài trời hộ, rồi như một cơ duyên, Băng Lan trở thành người chụp ảnh cưới nghiệp dư từ đó, kiêm chuyên viên trang điểm cho cô dâu. Những bức ảnh cưới Băng Lan chụp khá mộc mạc nhưng rất có hồn, khiến cô bạn Hồng Anh đôi khi cũng rất ngạc nhiên về cái nghề nghiệp dư đó của Băng Lan. Một lần, Hồng Anh đùa: “May mà mày không đi nghề này, không khéo lại là kì phùng địch thủ của tao”. Băng Lan cười, đam mê thì nhiều, nhưng quan trọng là cái gì quyết định linh hồn của con người, cũng như một chàng trai luôn thích ve vãn nhiều cô gái, quan trọng là cô nào mới thực sự phù hợp.

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

Mưa tháng năm!


(Viết dành cho các em học sinh sinh viên nhân dịp mùa hè)
 
Thứ 7, 3PM: Trời mưa, đường ngập nước, một chiếc xe máy phóng ra từ ngõ hẻm với vận tốc cao và thế là đụng xe, đầu đập xuống mặt đường, cũng may còn có nón bảo hiểm.

CN, 2PM: Trời lại mưa, cả ngày chóng mặt vì cú va chạm hôm qua, không tài nào lên TP được, thôi để mai rồi tính.

Thứ 2, 6AM: Trời mưa, đúng hơn là bão. Mẹ nhìn Tâm lo lắng: "Để mẹ đi chung với con, dù sao mẹ cũng không yên tâm". Tâm mỉm cười,yếu ớt: "Thôi, con không sao đâu,con biết tự chăm sóc mà". Mẹ hơi lưỡng lự rồi quyết định: "Dù sao mẹ cũng phải ở bên cạnh con, nhìn con rất yếu".

Bệnh viện trời mưa cũng ít người, làm thủ tục và đi gặp người bác sĩ quen thuộc Tâm từng chữa viêm xoang. Có lẽ trời mưa nên không khí cũng có chút lười biếng, 2h chiều mới có kết quả đo điện não. Mẹ vẫn lo âu, nhưng nhìn cái kết luận "nhức đầu mãn tính sau chấn thương" có vẻ như là cũng may hơn dự định của mẹ rùi.

- Thôi, con xuống TP đi, mẹ về cũng yên tâm rồi. - Tâm vẫy tay, cánh tay yếu ớt…
Trời vẫn mưa lâm râm, đủ để làm người ta lạnh và ẩm ướt chiếc áo khoác. Đầu óc miên man suy nghĩ về nhiều thứ, tâm trạng hơi chùng xuống, Tâm cảm giác mình yếu ớt trước cuộc sống này.

Vừa mới thấy Tâm, cô chú chủ nhà lo lắng hỏi: "Sao vậy con?". Tâm buồn bã kể qua loa rồi lên phòng, hơi chóng mặt, nhưng dù sao cũng phải nấu bữa tối để còn uống thuốc. Chú chủ nhà đội mưa mua về cho Tâm một tô súp nóng, bắt ăn lấy sức. Tâm cảm động…Ở cái TP này, người tốt sao mà hiếm…Nhưng sau đó lại ái ngại, hôm nay hai người chị của chú ấy về, cả hai đều là tu sĩ Phật giáo, vì thế cả nhà chú ăn chay mấy bữa nay, chẳng lẽ Tâm ăn mặn? Sợ ảnh hưởng đến việc tu hành của 2 cô. Chú cười: "Cái gì cũng có ngoại lệ cả, ăn đi, còn có sức mà uống thuốc, không bữa sau có chuyện gì chú không giúp đâu". Rồi chú lại tất tả đi làm việc, cuộc sống sao mà…

Ăn cơm, uống thuốc xong, miên man suy nghĩ, đầu óc choáng váng, với tay cầm chiếc điện thoại, nhắn tin cho một người bạn vào cái thời childhood mà Tâm vừa tìm lại được sau gần 10 năm: "Tớ đi chụp X và đo điện não rùi, bác sĩ nói bị đau đầu mãn tính sau chấn thương, giờ thấy chóng mặt”. Lát sau thì nhận được tin nhắn: "Chị Lan nói ăn nhiều vào, uống nước chanh đường, nằm nghỉ, đừng suy nghĩ nhiều, đừng để thiếu năng lượng, làm việc nhẹ nhàng giải trí". Nghe nói ăn nhiều vào, Tâm xơi một lúc hết tùm lum thứ, sau đó nôn ra gần hết, lại chóng mặt. Quơ tay tìm chiếc điện thoại bên cạnh, mắt cố mở và bấm mấy chữ: "Ăn xong nôn ra gần hết, không biết có bị sao không nữa".
- “Đừng có ráng ăn, ăn cháo loãng cũng tốt”. - Tin nhắn của thằng bạn trả lời.

Đúng là “chiên viên” nên lời khuyên cũng khác, đặc sệt mùi nghề nghiệp, ngày xưa chị Lan là thần tượng của Tâm,bây giờ vẫn vậy.

Tâm ngồi dậy, cố bật mấy bản giao hưởng Mozart để điều chỉnh lại tinh thần.
Tối, Tâm bước qua phòng cô Ba (Một người chị đã đi tu của chú chủ nhà). Cọc cọc…
- Cô ngủ chưa ạ? - Tâm bối rối
- Chưa, có gì ko con? - Cô tu sĩ nhìn Tâm thoáng chút ngạc nhiên.
- Không ạ, con đọc xong cuốn sách cô đưa rồi, con cũng nhận ra nhiều điều, nhưng có chỗ vẫn chưa hiểu
- Ở tuổi con ko phải cái gì cũng có thể hiểu hết tất cả, nhưng hãy cứ để từ từ, con cần có thời gian. Đôi khi cùng một nội dung, nhưng 2 người khác nhau cũng có thể hiểu theo 2 cách khác nhau, vì thế cô sẽ không giải thích… - Cô mỉm cười.
- Ngày hôm qua đã qua rồi, tương lai của con chính là hiện tại hôm nay con ạ! Today call a Present (cô đang tu tại một ngôi chùa bên Mỹ).
- Rảnh con lên tu viện Bát Nhã, Lâm Đồng hoặc đến Chùa cô Tư, ở đó vài ngày để đầu óc thảnh thơi. - Cô tiếp lời.
Cô đưa Tâm mấy đĩa CD tôn giáo, để rảnh rỗi nghe.

Từ phòng cô trở về, Tâm cảm thấy thoải mái hơn. Đặt mình nằm xuống, lại không thoát khỏi suy nghĩ miên man, trời trở lạnh và ẩm ướt. Nhớ lại một thời còn học phổ thông. Nằm trên chiếc giường cá nhân, Tâm hay nghe nhạc những lúc mưa bão và những đêm không ngủ. Không biết bây giờ ở đó thế nào? Lại thắc mắc…Ngồi dậy, bật đèn và cầm bút lên, đã lâu rồi Tâm không làm thơ:

Trường cũ mùa này buồn lắm không?
Ngoài trời ve kêu, phượng đỏ hồng,
Mưa về cây cỏ thay lá mới
Ngẫm lại cuộc đời, lệ tuôn rơi.
Tắt đèn, đi ngủ. Tâm vẫn đang tưởng tượng về một người…

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Nàng

Nắng sớm, xóm nhỏ như vẫn chìm trong giấc ngủ sâu. Nàng chạy bộ ven con đường mòn nhỏ, hoa lá còn ướt đẫm hơi sương. Hít một hơi thật dài, cái cảm giác không mùi không vị nhưng rất trong lành, mát lạnh đến tận hai lá phổi làm nàng vô cùng thoải mái, rồi cái trong lành ấy đưa lên tới tận não khiến nàng hài lòng. Hôm nay là một ngày mới, lại là ngày cuối tuần, không biết đã bao lâu rồi nàng chẳng còn cái khái niệm ngày cuối tuần. Thực ra cuối tuần hay không cũng không quan trọng, nàng chẳng có bạn trai để đi chơi. Điều này như một thói quen chứ không phải là một điều ngẫu nhiên.

Nàng đẹp, cái đẹp không theo chuẩn chung của nhiều người, nhưng khi nhìn vào nàng, đủ để khiến người khác không bao giờ thốt lên từ “xấu” hay những điều tương tự, dù trước mặt nàng hay sau lưng. Nàng lập dị một chút, không theo quy luật của một người con gái bình thường. Nàng là một cô gái tự chủ, ít chú ý làm đẹp, thời gian có nàng thường lao đầu vào những công việc, rồi ngủ vùi vào ngày nghỉ. Thỉnh thoảng nàng lại đọc sách, nấu ăn, lau dọn phòng ốc và tự hài lòng với cuộc sống bận rộn của mình. Nàng nữ tính, cái đó tất nhiên, không những nữ tính mà nàng còn biết cách dịu dàng với người nàng yêu, chỉ có một điều đáng nói là nàng chẳng bao giờ làm điều đó cả. Nàng tự tin, nên nàng vẫn cứ tỉnh, phớt ăng-lê đến mức có thể nhất, trừ khi có sự cố nào đó xảy ra. Nàng không phải người vô cảm, cũng không phải loại người dễ cảm. Tình yêu nàng dạt dào như những cơn sóng đối với người nàng yêu, tĩnh lặng như nước hồ thu đối với người nàng không yêu. Nàng yêu một chàng trai vô cùng thiết tha, cũng như một chàng trai khác thiết tha yêu nàng, nhưng chưa bao giờ nàng hạnh phúc, bởi người nàng yêu và người yêu nàng không phải là một.

Một bữa sáng đơn giản được nàng chuẩn bị sẵn, nàng không thích ăn sáng ở ngoài vào ngày cuối tuần mà thường tự chế biến cho hợp khẩu vị, đối với nàng làm cho mình bận rộn với những công việc lặt vặt cũng thú vị như vùi đầu vào công việc hay những thú tiêu khiển khác. Chuông điện thoại cắt ngang bữa ăn sáng. Một tin nhắn của chàng trai rủ nàng đi chơi, nhưng nàng đang rất vui vẻ nên chưa trả lời vội, tiếp tục thưởng thức bữa sáng gồm món trứng rán, bánh mì và nước hoa quả. Xong, nàng đến trước gương, ngắm vẻ mặt tươi tỉnh của mình, nàng hài lòng khẽ mỉm cười, suy nghĩ mông lung. Nàng giả thiết rằng nếu hôm nay không nhận lời mời đi chơi với chàng trai đã gửi tin nhắn kia, thì nàng sẽ làm gì cho cuộc sống thú vị hơn là đi hẹn hò? Đi hẹn hò với người nàng không rung động thì cũng chẳng khác gì phải chịu đựng cực hình vào ngày cuối tuần. Nhưng ngày cuối tuần không nên ở nhà, rất phí. Nàng trang điểm nhẹ, đủ để người ta không nhận ra rằng nàng sắp 30, cái tuổi mà người xưa vẫn gọi là ế. Bước ra đường với chiếc váy giản dị, nàng đi mua sắm một số thứ yêu thích, đủ để làm hài lòng chính nàng, không phải là làm hài lòng người khác.

Nàng bước vào một quán nhỏ, bản doanh của nàng, bật chiếc máy tính bảng mà nàng ít dùng tới, lướt nhẹ các trang tin tức như thường lệ. Nàng không mê những món đồ công nghệ, nhưng khi thấy người khác cầm những thứ đồ hiện đại và sờ sờ bàn phím cảm ứng thì nàng lại thấy mình mù tịt về mọi thứ, nàng không bắt chước, nhưng nàng không muốn mình lạc hậu, và thế là cuối tuần khi ra ngoài, muốn hành lí gọn nhẹ, nàng chỉ cầm theo cái thứ đồ công nghệ dùng cảm ứng này cho tiện. Anh chàng phục vụ đã quen với sự xuất hiện của nàng, mỉm cười hỏi: “Như thường lệ phải không tiểu thư?”-  nàng khẽ mỉm cười gật đầu. Lát sau, trước mặt nàng là cốc sữa, không biết tự bao giờ, nàng đã bỏ thói quen cà phê, thay vào đó là sữa. Nàng muốn cải thiện bản thân mình, nên có lẽ nàng bắt đầu từ việc ăn uống nghiêm túc, khoa học. Bàn bên cạnh, một anh chàng cũng quen thuộc luôn trong mắt nàng, mỗi khi nàng đến đây, dù không định kì nhưng thường xuyên thấy anh ta ngồi đó, vị trí đối diện với chỗ nàng thường ngồi. Có lẽ nàng đang vui vì phát hiện ra được thêm một quy luật của cuộc sống này, nên tự mỉm cười một cách vô thức. Anh chàng bàn đối diện không biết vô tình hay cố ý, thấy nàng cười, tưởng là nàng đang cười với hắn nên mỉm cười theo, đúng là vô duyên. Nàng đi cà phê chỉ ngồi một mình, và nàng nhận thấy anh chàng kia cũng vậy. “Hay là hắn cũng giống mình?” – Nàng nghĩ thầm. Rồi bỗng dưng tự nhiên nàng ghét cái tên đó thế không biết, tự nhiên cũng ngồi một mình như nàng, mà lại ngồi bàn đối diện, làm mất không gian riêng tư của nàng. Nàng lại không thể đuổi cổ hắn ra khỏi chỗ ấy, nếu có thể, nàng đã làm việc đó từ lâu rồi.

Việc ghét cái người ngồi đối diện nàng cũng bỗng dưng quên mất, vì nàng đang tập trung đọc và xử lí các thông tin, cuối tuần là thời gian ít ỏi để nàng cập nhật các kiến thức, tin tức liên quan đến cuộc sống, cập nhật tin tức bạn bè ở xa và đọc thêm những kiến thức mới mà nàng chưa từng biết, kể cả kiến thức về tình yêu nàng cũng phải học. Nếu không từng trải, thì đọc để hiểu biết là một cách bổ sung khiếm khuyết nhanh nhất. Thường nàng làm việc gì cũng rất tốt, kể cả chưa bao giờ từng thực hiện công việc đó, vì trước khi làm việc gì, nàng thường đọc và tham khảo ý kiến của nhiều người. Ví dụ chưa từng nấu một món ăn nào đó, nhưng bắt tay vào nấu là nàng phải nấu cho ăn được, nàng không thích thất bại nặng nề do sự ngu xuẩn của chính mình gây ra. Tạm nạp đầy đủ thông tin cho mình, nàng tính tiền định về. Người phục vụ lại một lần nữa cười với nàng: - “Anh bàn bên đã tính tiền cho chị”. Nàng ngạc nhiên, quay sang nhìn thì không còn thấy cái người nàng ghét ngồi đối diện đâu nữa. - "Hoá ra mình lại sưu tập thêm một cây si" - nàng rủa thầm, ngày mai lại phải dời địa bàn nữa rồi.

Nàng, khi tự ngắm mình trước gương, biết rõ ràng mình đã gần 30, nhưng sao nàng vẫn không có cảm giác gì là lúng túng trước việc lập gia đình, không phải nàng không muốn, mà là muốn cũng không được. Nàng không cam tâm lấy người mình không yêu, nếu hoàn cảnh như thế nàng sẽ ấm ức cho đến chết, nàng cũng không đủ bản lĩnh để khiến người nàng yêu trở thành người yêu nàng. Tóm lại nàng là người thuộc dạng “ba rọi” nên không biết đâu mà lần. Nàng kiêu hãnh? Không phải thế, chỉ là nàng luôn giữ lòng tự trọng của mình, chỉ đơn giản vậy thôi. Khi nào chưa gặp được người có 2 tiêu chuẩn: yêu nàng và được nàng yêu, nàng vẫn sẽ tiếp tục đợi, dù cho năm tháng có trôi đi, đối với nàng kiên nhẫn chờ đợi luôn là phương pháp mang lại hiệu quả nhất định. Chỉ khi nào người 2 tiêu chuẩn đó xuất hiện, khi đó, nhất định nàng sẽ lấy chồng. Ừ thì hiện giờ nàng ế đấy, thì đã sao??? Nàng cứng đầu đấy, thì đã sao???

Dẫu biết rằng quy luật tự nhiên là con gái lớn lên, lấy chồng, sinh con rồi lại lo dựng vợ gả chồng cho con cái. Quy luật ấy vẫn luôn luôn và sẽ mãi mãi tồn tại, nhưng rồi nàng tặc lưỡi: ừ thì có bao giờ mình làm theo quy luật đâu. Nàng khẽ mỉm cười, rồi cầm lấy chiếc điện thoại…