Chào mừng bạn đến thăm nhà tôi!

This website is updated with the latest news about me and belongs to me.
If you want to use my articles, please contact me :)
Everyone has some secrets they cannot share. Please be a polite reader.
Don't be too curious about things that are none of your business! A million thanks!!!



Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

Đi Long Thành chụp cao su mùa thay lá!!!!!

Mình thích Mùa thay lá, vì nó là thời khắc chuyển giao, mang một ý nghĩa đặc biệt và phát triển của sự sống. Có lần từng hứa với một sư muội rằng khi nào rừng cao su thay lá, mình sẽ đi chụp hình. "Nhân tiết nông nhàn", liền rủ các tiểu sư muội xinh đẹp đi chơi. Tiếc cái là mấy cây cao su mùa này vẫn chưa chịu thay lá dùm cho. Tuy nhiên, bọn tớ cũng không về tay không được. Một buổi đi dạo ngắn ở Long Thành và trước khi về không quên dừng chân ăn một cây kem thơm ngon dưới trời nắng nóng …
(Hình chụp đầu tháng 1- 2017)







Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016

Tình yêu mơ ước của tôi là nhân vật đại nhân Min trong phim nàng Dae Jang Geum (Đại Trường Kim)

http://phim3s.net/phim-bo/nang-de-chang-kum_1413/xem-phim/148792/
Chúng ta, đặc biệt là các bạn nữ rất thích coi những bộ phim tình cảm lãng mạn, yêu thương thắm thiết. Mỗi bộ phim là 1 câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn, cảm động và kịch tính. Coi xong thì chúng ta hay suy nghĩ lung tung về mẫu soái ca của mình (đặc biệt là những gái trẻ). Tớ là trường hợp cá biệt, giái già nhưng vẫn mộng mơ. Vậy nhân vật nam nào trong phim gì là mẫu soái ca của các bạn nhỉ? Chắc chắn là với từng người sẽ có từng sự lựa chọn khác nhau nhỉ???? Bà bạn già dạy cùng Yun thì thích “ Trái tim mùa thu”,  mụ ấy dù đã 1 nách 2 con mà vẫn có thể thức đêm hôm coi lại bộ phim đó hàng chục lần và sáng dậy thì sưng cả mắt vì khóc sướt mướt cả đêm coi phim. Người khác thì thích cặp đôi quyền lực  Võ Tắc Thiên – Lý Trị. Còn mình mình lại thích hình mẫu đại nhân Min trong phim “ Nàng Dae Jang Geum”. Chắc chắn cũng sẽ có một số người cùng đáp án với mình, bộ phim này mình coi đi coi lại không biết bao nhiêu lần mà không chán. Và sau đây là những lí do mình bình chọn cho soái ca này.
Thứ nhất, đại nhân Min là một người tình nghĩa. Lần đầu gặp nàng Trường Kim là lúc anh ấy bị thương và ngất đi, dù không biết người đã cứu mình là ai, nhưng anh ấy rất trân trọng vật mà ân nhân vô tình làm rớt lại, luôn để mắt tìm xem ân nhân của mình. Cộng 1 điểm nào
Thứ 2, anh ấy là người thông minh tài hoa. Cái vụ này thì đừng hỏi tại sao nhé, mình mà thấy con trai có tài là ngưỡng mộ ghê lắm, không cần giải thích lí do. Đại nhân Min đậu tiến sĩ lúc mới 15 tuổi, văn võ song toàn. Cái này phải cộng 2 điểm.
Thứ 3, khi làm quan thì đại nhân Min là một vị quan chính trực, biết yêu thương tầng lớp dân nghèo, tiện dân không cùng đẳng cấp với mình. Đây là một đức tính mà người làm quan phải có. Nếu ai làm quan mà không có đặc điểm này thì là một nỗi buồn cho đất nước. Cộng 1 điểm cho anh ấy nhỉ?
Thứ 4, đó chính là lòng yêu nước. Một người lãnh đạo mà không có lòng yêu nước, chỉ biết tư lợi cá nhân, cấu kết với kẻ thù chỉ vì mục đích tiền bạc danh vọng, đó là một thảm họa của đất nước. Cộng thêm 1 điểm cho đại nhân Min nào!!!!
Thứ 5, đó là tình yêu kiên định mà đại nhân Min dành cho nàng Trường Kim. Có những cặp đôi yêu nhau lắm nhưng vì không kiên định tới cùng nên cuối cùng phải buông nhau mà không đến được bên nhau. Từ khi quen biết nhau và trải qua cùng nhau biết bao nhiêu sóng gió, nhưng dù nàng Trường Kim ở vị trí Cung nữ, Nô lệ, hay Y nữ thì đại nhân Min vẫn luôn tìm mọi cách để được ở bên nàng ta, kể cả đôi lúc bất chấp bỏ tất cả, chỉ để được ở bên người mình yêu thương. Xuyên suốt phim, nàng Trường Kim đi tới đâu thì đại nhân có mặt ở đó. Lúc nàng ta muốn đọc sách, đại nhân cho mượn sách, lúc nàng ta làm nô lệ, đại nhân làm quan ngay sát vách nàng ta thì thử hỏi ai dám bắt nạt? Lúc nàng làm trong viện nội y, không hiểu duyên cớ gì đại nhân này cũng mon men làm quan đồng chức tối cao ở nội y viện. Chả phải là muốn bảo vệ nàng ta là gì? Đây cũng là một tình yêu nhất quán, có đầu có đuôi, có thủy có chung. Dù cho nàng Trường Kim đang ở vị trí nô lệ, và dù có sự phân biệt giai cấp thì đại nhân Min cũng không ngó ngàng tới bất cứ bóng hồng tiểu thư nào. Anh ta cũng biết việc một quan lại lấy 1 cô nô lệ hay quan lại mà dám để ý tới cung nữ của vua nguy hiểm thế nào, nhưng anh ta nào quan tâm, yêu mà!!!! Cộng 1 nào.
Thứ 6, đó là sự hi sinh. Một tình yêu bền vững và đẹp không thể thiếu sự hi sinh dành cho nhau. Đại nhân Min sẵn sàng bị lưu đày để chắp cánh cho tài năng của người mình yêu, nàng Trường Kim trở thành quan chủ trị cho Hoàng đế và nhận chức quan Tam phẩm dưới sự phản đối của tất cả triều đình. Nhất định phải cộng 1 rồi.
Thứ 7, đó là lòng can đảm. Lòng can đảm của cả 2 người. Nàng Trường Kim dù biết Hoàng đế đang thích mình, nhưng vẫn nói với nhà vua nàng ta yêu đại nhân Min. Nàng ta cũng biết là nói vậy sẽ gặp nguy hiểm gì, nhưng vì yêu nàng ta bất chấp. Còn đại nhân Min thay vì chối với Hoàng đế việc yêu nàng Trường Kim, anh chàng đã ra mặt thi đấu bắn cung với Hoàng đế để giành nàng ta, dù biết rằng phạm tội khi quân có thể bị chết. Cộng 1.
Thứ 8. Đó là thấu hiểu. Cả 2 người đại nhân Min lẫn Trường Kim đều thấu hiểu lẫn nhau. Tình yêu đích thực xuất phát từ sự thấu hiểu. Nếu 2 người yêu nhau mà không thấu hiểu nhau sẽ dễ làm khổ nhau. Đức Phật từng nói: “True love born from understanding”.  Vì họ thấu hiểu nhau, nên khi làm gì, họ cũng đồng lòng và hỗ trợ cho nhau, chàng thăng quan nàng cũng tiến thêm được 1 bước. Họ không kìm kẹp sự phát triển của nhau.
Thứ 9. Đó là sự buông bỏ. Không mấy ai khi đang ở đỉnh cao quyền lực dám buông bỏ tất cả chỉ vì tình yêu, lại càng không có mấy ai đang ở đỉnh cao quyền lực mà không có tham vọng leo lên cao hơn nữa. Nhưng chỉ cần nàng Trường Kim muốn bỏ trốn, anh chàng từ quan không do dự, sẵn sàng sống một cuộc sống nghèo hèn bên người phụ nữ mà mình yêu thương. Học cách nắm giữ đã khó, học cách buông bỏ còn khó hơn. Bạn có thể buông bỏ được chưa? Cộng 1 nhỉ?????
Thứ 10. Đó là Happy ending cho cả hai. Một tình yêu đẹp mà kết thúc bằng việc chết chóc hay chia ly thì không thể là một tình yêu hoàn chỉnh được. Kết thúc cho 2 người tài năng lương thiện là họ được ở bên nhau. Cộng 1.
Cuối cùng, là anh chàng đẹp trai. Đừng hỏi tớ vì sao, nhưng cứ đẹp trai là cộng 1.

Vậy tổng cộng anh chàng được 12 điểm, là mẫu soái ca của tớ. Còn mẫu soái cốc của bạn là ai? Chấm điểm cho soái cốc của bạn chứ nhỉ??????????

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

Một lời ước hẹn- Mấy đời làm tăng, khó thoát tình duyên

(Sưu tầm)
Tôi và vợ tôi không phải là người cùng một tỉnh, khi tôi chán nản buồn bã đã quen được cô ấy, sau này trải qua bao nhiêu trở ngại, chúng tôi mới kết thành vợ chồng, thời gian đó chúng tôi đã vượt biết bao khó khăn. Trong tâm tôi luôn cảm thấy mình nợ cô ấy rất nhiều, cô ấy có tính hay dựa dẫm vào tôi, nếu một ngày không nhìn thấy tôi thì tâm thần bất an, đứng ngồi không yên.
Tôi khai mở một số ký ức ở những đời trước, vợ tôi cũng vì thế mà thường nói với tôi: “Kiếp trước em và anh rốt cuộc là có quan hệ nhân duyên thế nào? Anh không thể xem một chút sao?” Tôi nói với cô ấy rằng điều này không thể cưỡng cầu được.
Vào một buổi tối, tôi lại một lần nữa vượt qua không gian và thời gian của luân hồi, trở về hơn một nghìn năm trước, nhìn thấy được những ân oán giữa tôi và vợ.
Trong kiếp đó, sau nhiều năm tôi xuống núi vân du, khi trở về chùa Vĩnh Hoa thì sư phụ đã viên tịch rồi, bởi vậy chúng tăng trong chùa chọn tôi lên làm trụ trì. Không lâu sau tôi bắt đầu lập đàn giảng kinh tuyên dương Phật Pháp, khi đó tôi chưa đến 30 tuổi, những người thường họ hay gọi đùa tôi là “tiểu phương trượng.” Cùng với ảnh hưởng được mở rộng, hương hỏa trong chùa càng ngày càng thịnh vượng; khách hành hương, các tín chúng, những người hỏi đạo đến tôi đều không cự tuyệt. Một hôm, một nhà giàu họ Lý có việc đi qua chùa, ông dẫn theo người nhà, tiện đường liền lên núi thắp hương kính Phật, khi uống trà nói chuyện thì biết được cả nhà ông đều tín phụng Phật Pháp, hay làm việc thiện, vì nghe nói tôi tu luyện trong Phật Pháp đạt được trình độ nhất định nên ghé vào thăm, thuận tiện cho chúng tăng một ít đồ cúng. Đi cùng còn có con gái của ông, dáng vẻ khoảng 16~17 tuổi, dung mạo đoan trang, cô nhìn thấy những câu kệ tôi viết liền cầm lên xem hồi lâu, rồi chợt hỏi chuyện một cách tò mò, tôi khiêm tốn trả lời từng câu hỏi. Không lâu sau thì họ phải lên đường, khi từ biệt tôi mới phát hiện ánh mắt của Lý tiểu thư không rời khỏi tôi, ánh mắt đó từ trước đến giờ tôi chưa từng tiếp xúc qua. Bỗng nhiên tôi thấy chấn động, tâm tư suy nghĩ bất định, tự nhủ: “Ta tu hành từ nhỏ đến nay, tự nghĩ định lực bản thân không hề nông cạn, làm sao trước nữ sắc lại thất bại thế này?” Từ hôm đó, nhiều ngày khi đả tọa không thể nhập định được, những suy nghĩ bất chính liên tiếp đến; dần dần phải qua thời gian dài mới có thể chế phục được tâm ma này, từ đó tu luyện trong Phật Pháp không dám có chút buông lơi nữa.
Một năm sau, dưới núi có người vội vã đưa đến một bức thư, thì ra là thư của Lý viên ngoại, tôi vừa mở ra xem mồ hôi lạnh liền toát ra, vội vàng niệm Phật hiệu. Trong thư viết con gái Lý viên ngoại từ sau khi ở chùa trở về, không lâu sau thì ngã bệnh, không cách nào chữa được, tìm không ra nguyên nhân căn bệnh, tiểu thư không nói, người nhà cũng không có cách nào. Sau này mới ít nhiều biết được là vì tương tư tôi nên thành bệnh, nghĩ tôi là người trong Phật môn, chuyện này chẳng phải trò cười hay sao? Nhưng không biết làm thế nào vì sức khỏe con gái ông ngày càng nguy kịch, chỉ còn cách mời tôi từ bi xuống núi thăm con gái ông.
Việc cứu người là khẩn cấp, do đó tôi vội vàng thu xếp công việc và đồ đạc rồi theo người đưa thư xuống núi. Sau nhiều ngày thì đến được Lý phủ. Lý viên ngoại trong lòng nóng như lửa đốt, nhìn thấy tôi đến bèn vui mừng ra đón, rồi dẫn tôi vào trong nhà. Dường như đã có người sớm báo cho tiểu thư, viên ngoại ở bên ngoài gọi tiểu thư: “Con gái, con xem ai đến này.” Tiểu thư từ từ ngồi dậy khỏi giường, nét mặt ửng hồng, khe khẽ hỏi tôi: “Cao tăng, ngài đã biết rồi sao?” Lời nói có vẻ mệt mỏi, cơ thể biểu lộ ra vẻ yếu ớt.
Tôi vội vàng thi lễ, ra hiệu cô ấy không nên cử động nhiều, sau đó tôi giảng giải về Phật Pháp, muốn cô ấy vượt qua chướng ngại tình cảm nam nữ, nhưng cô ấy tựa như nghe mà không nghe, lúc sau hỏi tôi: “Cao tăng, kiếp này ngài và tôi không thể đến được với nhau ư?”
Tôi liền lập chưởng nói: “Đúng vậy, tuyệt đối không thể được!”
Nước mắt cô gái lăn dài trên má, một hồi lâu sau cô ấy chỉ vào gói đồ trên bàn và nói: “Hôm nay gặp nhau, không biết khi nào mới lại tương phùng, tôi tặng ngài một bó tơ lụa làm đồ cung dưỡng, mong cao tăng nhận cho.” Tôi ấp úng nói: “Cái này…” Dáng vẻ của cô ấy làm tôi không nỡ cự tuyệt: “Vậy bần tăng xin nhận, cảm tạ nữ thí chủ, bần tăng xin cáo từ, xin nữ thí chủ an tâm nghỉ ngơi dưỡng bệnh, đọc nhiều kinh Phật, sức khỏe sẽ sớm hồi phục.”
Thấy cô ấy lặng im, tôi liền quay người bước ra khỏi phòng. “Cao tăng xin hãy thong thả,” tiểu thư ở sau lưng tôi gọi.
Tôi quay người lại: “Nữ thí chủ vẫn còn việc gì muốn nói hay sao?”
Ánh mắt cô gái lộ vẻ kỳ lạ: “Nếu đời này ngài tu không thành thì sao?”
Tôi đáp lời cô ấy: “Nếu đời này ta không tu thành, đời sau vẫn tiếp tục làm tăng.”
“Nếu đã như vậy, dải lụa này xin làm tín vật, kiếp sau tôi lại lên chùa tìm ngài.” Nói xong tiểu thư quay người đi vào trong.
Trở về chùa được hai năm, nghe nói sau khi tôi rời khỏi đó không lâu, Lý tiểu thư đã qua đời trong sầu não. Việc này đã khuấy động cả một đời của tôi, quả nhiên trong kiếp đó tôi tu không thành.
Chớp mắt đã đến đời sau, tôi quả nhiên lại chuyển sinh thành hòa thượng, sau đó ở chùa Vĩnh Hoa tiếp tục làm trụ trì. Thấm thoắt mấy năm trôi qua, đã lại đến trung thu, ngày thứ hai là ngày hương hội, buổi tối khi tôi đả tọa nhập định, bỗng nhiên trước mắt hiện lên một khoảng không rõ ràng, rồi xuất hiện công năng nhìn được tương lai quá khứ; tôi biết được mình là phương trượng tiền nhiệm chuyển thế và cũng biết được chuyện gì sắp xảy ra, sau khi xuất định chỉ biết thở dài than rằng: “Định số! Đúng là định số!” Ngày hôm sau, người đến hành hương rất đông, đến trưa nghe thấy phía bên ngoài cổng chùa có tiếng truyền vào, trong tâm tôi máy động: “Đến rồi, cuối cùng cũng đã đến!” Lát sau, các khách tăng dẫn người có dáng vẻ là quan viên đi vào đại điện, lễ Phật xong ở trong phòng khách mời tôi tiếp đón.
Vị quan viên vừa thấy tôi liền nhìn kỹ trên dưới, rồi không ngừng gật đầu: “Quả đúng như thế, quả đúng như thế!”
Hai tay tôi hợp lại trước ngực: “Xin hỏi đại nhân từ đâu đến? Đến có việc gì?”
Người đó bỗng như giật mình tỉnh giấc, trả lời: “Ta đến từ Trường An, vì con gái mà đến quý tự tìm người.” Tôi nói: “Tìm người ư? Trường An cách Vĩnh Hoa tự cả trăm dặm, làm sao có người cô ấy cần tìm được?” Các khách tăng đều cảm thấy kỳ lạ.
“Là như vầy…” Người đó giải thích: “Ta có một cô con gái, nó giống như viên minh châu trong tay vợ chồng ta, chằng mấy chốc đã đến tuổi kết hôn, có rất nhiều người nó cũng thấy vừa mắt. Một hôm nó mơ thấy chồng mình là người nơi cửa Phật, hơn nữa kiếp trước từng có ước hẹn; cụ thể hiện giờ ở chùa nào, dáng vẻ ra làm sao, còn có tín vật làm chứng, nói rõ ràng mười mươi. Ta cũng là người tin Phật, mặc dù bán tín bán nghi, ta vẫn muốn đến trước để hỏi dò và nghe ngóng xem sao, không ngờ quả thật rất đúng với lời con gái nói, không sai chút nào.” Các sư đệ bên cạnh nghe không lọt nữa, tức giận nói: “Vớ vẩn, phương trượng chúng tôi là cao tăng đắc đạo, sao lại có thể giống lời ông nói được chứ?”
Tôi đưa tay lên ra hiệu bảo họ đừng nói nữa, rồi đi vào nhà kho mở hòm gỗ của phương trượng tiền nhiệm để lại, lấy ra gói đồ để lâu đã bị bụi phủ kín, cảm xúc dâng trào. Sau đó trở lại phòng khách, đặt gói đồ lên bàn rồi nói với vị quan viên: “Đây chính là tín vật mà con gái ngài nói, đó là di vật của tổ sư.” Lúc này các tăng nhân trong chùa tụ lại ngày càng đông, có người chen vào trong phòng, đứng không được liền chen lên bên cửa sổ, chen nhau mà thở, hiếu kỳ chăm chú vào mọi việc xảy ra ở đây. Vị quan viên nói: “Vậy thì ngài hãy mở gói đồ đó ra xem xem.” Mọi người lần lượt hướng ánh mắt về phía tôi.
“Được rồi.” Tôi nhẹ nhàng mở gói đồ ra, quả nhiên là một bó vải lụa màu trắng, mọi người đều ngạc nhiên. Bỗng nhiên dải lụa đó phát ra ánh sáng nhạt, các tăng nhân cùng tụng niệm Phật hiệu, phủ phục xuống quỳ lạy. Lúc lâu sau, mọi người mới giật mình tỉnh lại, vị quan viên đó nói với tôi: “Nếu tất cả đều là sự thật, thì xin cao tăng thu xếp rồi cùng tôi lên đường vào phủ chọn ngày để cùng tiểu nữ hoàn thành hôn sự, con gái tôi kết hợp với ngài đúng là ‘trai tài gái sắc.’”
Cả đại điện bỗng chốc tĩnh lặng, mọi người điều tỏ ra vô cùng lo lắng. Tôi suy nghĩ một lúc rồi chỉnh lại tăng y, ngồi ngay ngắn trên chiếc bồ đoàn, tay lần chuỗi Phật châu niệm một đoạn dài Phật hiệu, nước mắt lăn xuống với dáng vẻ đau thương: “Là nợ nghiệp kiếp trước, làm ta hai đời không thể giải thoát được, đành đoạn dứt từ đây, đợi đến khi đắc lại chính Pháp vậy!” Nói xong tự mình làm tọa hóa mà rời đi (tọa thiền cho đến khi viên tịch).
Đây chính là quan hệ nhân duyên giữa tôi và vợ, trải qua luân hồi hàng nghìn năm, trong đời này chúng tôi đều sinh ra trong gia đình nghèo khó, nơi trần thế mênh mông này nối tiếp tiền duyên, mặc dù xa cách nghìn dặm nhưng cuối cùng chúng tôi cũng đến với nhau, hơn nữa lại là duyên lành quy y Phật Pháp, buông bỏ tình, tiếp tục tu hành trong một pháp môn không cần xuất gia mà vẫn có thể tu thành…
Vậy mới biết, mọi sự trên đời đều là hai chữ nhân duyên…



Buồn ngồi coi film

Lâu rồi Yun hình như chả bao giờ coi phim ảnh, nhưng 1-2 tháng gần đây thì lại đâu tư coi 1 lúc 1-3 bộ phim dài kì. Và hôm qua thôi, thì vừa xử xong bộ phim " Mối hận truyền kiếp" của Thái Lan. Phim vừa coi vừa khóc, đúng là rất biết lấy nước mắt của người xem. Bạn nào ít khi xem phim như Yun thì đầu tư chút thời gian xem phim này nè, nó giúp bạn có niềm tin hơn vào cuộc sống, tình yêu đó.

Bộ phim có giá trị lịch sử, được dựng phim từ tiểu thuyết พิษสวาท Pidsawas, một áng văn chương nổi tiếng của Thái. Bộ phim cũng đạt được rating cao nhất trong lịch sử phim truyền hình, được công chúng đón nhật nồng nhiệt. Bên cạnh đó, không thể thiếu những giá trị về tôn giáo, tình yêu...


Mình vô tình coi được trailer của phim này và coi cho bằng hết phim. Với lối diễn xuất được xuất thần của diễn viên Woranuch Bhirombhakdi, Nàng Ubon trong câu chuyện đã lấy đi nhiều nước mắt và đau đớn của người xem. Nhiều lần có duyên với thành cổ Ayutthaya, nhưng mình lại không biết thành cổ này lại có nhiều giá trị đến như vậy cho tới hôm nay sau khi đã xem phim này. Lẽ ra nên xem phim này trước khi đi Ayutthaya.

"Đất nước này xin gửi lại cho thế hệ sau, trái tim này xin gửi lại cho Ubon"

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

Trung Thu tháng 9

Trung thu năm nay rơi vào tháng Chín, cũng gần thời điểm Yun bước sang tuổi 33, con số chỉ thời điểm tuột dốc về nhan sắc của người phụ nữ. Tâm tình lại có chút hoang mang...
Thấy bọn nhóc trong xóm không một ai rước đèn Trung thu, tự nhiên thấy bọn nhỏ tội tội. Ngày xưa nhà Yun nghèo nhưng ít ra mỗi mùa Trung thu, bố cũng làm lồng đèn cho chơi. Nên tuổi thơ của Yun tính ra cũng có nhiều kỉ niệm chán. Thế là lọ mọ làm chút bánh cho mấy đứa trẻ con. Vì không có lò nướng nên không làm được bánh Trung thu, Yun làm bánh trái vải đã từng học được của sư mẫu cho đơn giản. Nghĩ cũng thấy vui vui.



Dạo này nếu để ý độc giả sẽ nhận ra Yun không hề viết blog. Có nhiều nguyên nhân, Yun cũng bận rộn với việc học hành của mình. Sau nhiều năm lười biếng, cuối cùng Yun cũng quyết định trở lại với công việc học hành và nhiều kế hoạch riêng. Bận rộn cũng chất chồng nên tụt cảm xúc để viết lách. Yun cũng không đi chơi như ngày xưa. Có gia đình rồi, tuy không ai kiềm bước chân của mình nhưng tự dưng mắc bệnh lười đi. Có lẽ tình hình chung của những người đã chui vào rọ :)

Một vài dòng viết linh tinh, điểm danh để biết Yun vẫn ổn :)

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016

Phong đỏ ngày xưa!

Loài cây thích (cây phong, maple tree, lipa tree, danh pháp khoa học: Acer) khi rụng lá chuyển sang màu đỏ (hay màu vàng).
Các loài cây rụng lá cần tích trữ năng lượng (nước, muối khoáng…) cho mùa đông lạnh giá. Vì thế khi sang thu, các mạch cung cấp nước và dinh dưỡng từ thân lên lá bị đóng lại khiến lá không quang hợp được và dần mất đi chất diệp lục. Khi đó, những sắc tố đỏ/vàng trong lá có cơ hội khoe sắc. Lá chuyển sang màu vàng vì trong lá có chứa sắc tố carotenoid, đây là sắc tố có nhiều trong bí ngô và những loại rau quả màu vàng khác. Tương tự, sắc tố anthocyan khiến cho lá có màu đỏ.
Tục ngắm phong thay lá có ở nhiều nước như Nhật, Czech, Canada, Trung Hoa và kể cả Việt nam. Dẫn chứng: "Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san" - Nguyễn Du.
Thu về đánh thức cảm xúc thi sĩ trong trái tim tớ, lâu rồi tớ không đi chơi.
P.s Thu xưa (thu của những ngày xưa)



Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

Chùa Thiên Mụ

Đường vô xứ Huế quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.
Ai vô xứ Huế thì vô.
(Ca dao)
Đáp:
- Yêu em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang.