Chào mừng bạn đến thăm nhà tôi!

This website is updated with the latest news about me and belongs to me.
If you want to use my articles, please contact me :)
Everyone has some secrets they cannot share. Please be a polite reader.
Don't be too curious about things that are none of your business! A million thanks!!!



Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Đường về nhà Yun

Hôm bữa tôi về nhà và nhởn nhơ chụp được ảnh đẹp trên đường nè. Kể ra thì cũng đẹp đó, hihi
Nên thơ
Heo hút
Dòng suối trên đường về nhà tôi
Rẫy bắp xanh bạt ngàn (nhìn mà muốn trộm vài trái quá)
Hoa cỏ mùa xuân

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Nhật kí viết vội

Ngày nào cũng đi làm từ sáng tới tối, mệt mỏi. Nhưng nghĩ đến tác phẩm nghệ thuật của Yun sắp hoàn thành, nên phải cố gắng!

Hôm nay, vì mệt quá, bị đám lưu manh tính toán thiệt cho mình, lúc tính lại bọn này còn định láu cá, làm dữ với mình và tính canh ke để giành phần hơn, nhưng đều bị mình hạ gục bằng những công thức toán học chuẩn xác, sau đó phải trả tiền lại cho mình, kekekek. Gặp Yun là toi đời rồi con ạ.

Sau đó tên lưu manh cầm đầu còn phải cúi đầu chào mình trước khi về: " Thôi anh về nhé tiểu thư (sao cái bọn này cứ nghĩ mình là tiểu thư nhỉ???? Mình đã bảo mình là dân giang hồ mà chả ma nào tin, tưởng mình đùa nữa chứ), sau này nếu cần bảo trì nhớ gọi anh nhé (còn khuya đấy!!!) con gái gì mà sắc xảo quá". hehehe, khoái chí. Chắc lần đầu trong đời, những mánh lới của tên lưu manh này không ăn được tiền của Yun, có vẻ hắn ta ấm ức nhưng vẫn phải nể mình. Kekeke, tối nay tự thưởng cho mình bằng cách mặc đồ thật đẹp, đi ăn thật ngon thôi :)


Mình dạo này hay làm việc với những người lao động bình dân, tự nhiên làm việc chung với họ, sinh lòng thương cảm,  thấy họ bị chủ bắt nạt, làm việc không được nghỉ ngơi, bóc lột sức lao động mình xui họ biểu tình đòi tiền thêm nếu bị bắt làm thêm giờ, gặp chủ thầu mình còn sạc cho thằng chả một trận vì cái tội bóc lột công nhân đến nỗi trưa cũng không có thời gian ăn cơm. Tiền mình canh ke kì kèo với bọn chủ, mình không lấy mà đem thưởng cho họ. Có vẻ họ rất quý mình, hihihi. Lúc xong việc mình còn cho cả tiền cơm luôn. Một anh công nhân nói với mình thế này: "Tiểu thư còn trẻ mà biết nghĩ vậy, anh nghĩ sau này sẽ còn tốt hơn bây giờ nữa cơ, đừng lo lắng nữa nhé". Thôi kệ, mình nhịn ăn chút, thấy người khác cực khổ mình cũng không đành lòng.


Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Cleopatra phiên bản Việt

"Yêu được một người rất khó, nên đừng thấy chút gió mà buông tay" 

Chủ nhật, dù rất bận với nhiều việc và nhiều mối làm ăn nhưng tôi vẫn tranh thủ đi dự đám cưới của ông bạn mình, điều đó có nghĩa là công việc của em tôi sẽ xù đầu xù cổ vì phải gánh luôn phần việc của tôi, nhưng em vẫn vui vẻ: "Chị đi ăn đám bạn đi, để còn được gặp bạn bè, ở nhà để em lo". Em tôi dễ thương ghê đi.

Tôi làm quơ quàng xong một vài chuyện rồi chạy đi mua giày dép, ví sau đó chạy như bay về nhà để sửa soạn ăn đám cưới. Mấy tuần rồi khá bận, dù biết là sắp đám cưới bạn nhưng tôi vẫn không có thời gian đi lựa giày trước cho mình. Thế là chỉ  trong vòng 2h, tôi mua được đồ đạc và tự trang điểm, làm điệu luôn cho mình (Tác phong công nghiệp ghê nhỉ????). Bạn đãi tiệc khá xa chỗ tôi, nên thời gian đi ăn đám cưới phải tính thêm thời gian đi nữa. Xe đưa rước khách lại chạy khá chậm. Vừa bước xuống xe, thằng bạn tôi đứng chờ sẵn phía trước, khen 1 câu: "Hôm nay nhìn cậu đẹp quá" (trời ơi, bạn ấy vốn tiết kiệm lời khen mà hôm nay tôi được khen đây nè).

Tôi ngồi vào bàn, vì bàn đó toàn bạn bè lớp tôi nên khoẻ, khỏi phải chào hỏi sáo rỗng kiểu như: "Ê , khoẻ không?". Bạn bè chúng tôi cứ ngồi vào là nói chuyện, không có màn chào hỏi, ngồi vào là...ăn, khỏi mời nhau cho mệt. Dù rất lâu chúng tôi không gặp nhau, nhưng một vài thói quen chung có lẽ cũng chưa ai bỏ đi, có thể bây giờ chúng tôi đã già đi nữa. Lúc ăn tôi khá kiệm lời, các bạn tôi cũng thế, nhưng lâu lâu cùng được ăn bữa cơm chung là khá hạnh phúc với chúng tôi. Thời buổi này, ai cũng bận, nếu không có những buổi như thế này dễ gì chúng tôi được gặp nhau. Tôi đang hì hục đánh chén thì một thằng bạn đã có vợ nói với chúng tôi: "Hôm nay nhìn bạn V giống Cleopatra quá, kiểu tóc và cả trang phục nữa (Tôi mặc váy dài, và cổ áo hơi quý tộc xíu). Lập tức mọi người ngừng ăn và nhìn tôi, hehehehe. Tôi liền hỏi bạn ấy rằng ý bạn ấy nói tôi giống Cleopatra là tốt hay xấu, lập tức mọi người trả lời rằng là tốt chứ, vì Cleopatra là nhân vật xinh đẹp, thông minh được biết bao chàng trai mơ ước (nghe ghê quá đi). Hehehe.

Bà sếp lớp trưởng của tôi ngồi cạnh, bảo với tôi rằng trong lớp còn nhiều người ế lắm, hay tôi lấy đại mấy thằng bạn tôi cho rồi đi, đỡ phải đi ra ngoài tìm kiếm người này người nọ rồi vớ phải hàng...lưu manh. Tôi cười cười, chợt bạn ấy nghiêm nghị nhìn tôi: "Nhưng nghe mấy bạn nam lớp mình nói V có bồ rồi, cái thầy nào dạy chung mà hay tag hình fb với V đó, tên gì H nhỉ ???(quay sang hỏi thằng bạn tôi)". Trời ơi, hoá ra là mấy thằng bạn tôi chúng vẫn thường "rình rập" fb của tôi và coi tôi chụp hình với ai  rồi điều tra tinh vi sau đó tung tin thất thiệt tùm lum (y như phong cách của tôi vậy đó).  Huhuhu, bây giờ tôi có nói sao, cũng không còn có tác dụng gì với mấy đứa bạn tôi nữa. Cái tên lưu manh có nick N. Nguyen, tôi sẽ giết hắn mất, hắn phá hoại việc làm ăn của tôi rồi nè trời, ngó xuống mà coi, con bị oan!!!!!

Đi uống cà phê sau bữa tiệc, nhưng tôi có việc phải về sớm, không được ngồi với các bạn thêm một lúc là một điều đáng tiếc với tôi. Vì có thể lâu lắm nữa tôi mới được gặp các bạn mình. Lớp tôi toàn các nhân vật ế có hạng, nên lâu lâu mới có được một đám cưới để gặp nhau, còn lại những người như tôi mồ cô mồ cút thì lấy đâu ra người yêu kia chứ!!!!! Ôi,dù có  giống Cleopatra thì cũng ế thôi con ạ !!!!!

P/s: Có nên lấy hình chụp chung với tên lưu manh post lên fb, rồi thông báo to đùng chia tay để mở đường máu sống  sót không ta???? Bây giờ mấy ông bạn tôi đinh ninh hắn là người yêu của tôi rồi. Phải có một tuyên bố chia tay nào đó sẽ hiệu quả hơn là tôi cứ chối là không có thì cũng không ăn thua, mà nếu tôi cứ im lặng thì là...đồng ý. Trời ơi!!!! Tôi phải làm sao thoát khỏi hoàn cảnh này mới được, biết tôi có bồ thì mấy ông bạn tôi .... Bạn bè tôi có phong cách thấy ai có người yêu là rút, không bao giờ nhào vô, để bảo vệ lòng tự trọng cá nhân đó mà!!!!

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

Hãy yêu chính mình

Hôm nọ có việc lên phòng y tế, gặp ngay sư mẫu ngày xưa dạy tôi môn Sử. Sư mẫu hỏi han xem tôi sẽ làm gì với số tiền tết. Tôi liền "mỏ than" bảo dĩ nhiên là để đóng tiền nhà trọ rồi, vì đầu tháng phải đóng tiền mà. Sư mẫu nghe xong cố vấn ngay là tôi nên về sư môn ở tập thể với các anh chị em đồng môn (miễn phí), với số tiền để đóng nhà trọ, tôi nên dành để làm đẹp và ăn uống tử tế vào, tôi ốm yếu và da đang có biểu hiện không tốt. Nếu để lâu có thể sau này lớn tuổi chút hối hận không kịp. Tôi thực sự tá hỏa.

Sư mẫu bảo tôi phải dành thời gian để chăm sóc da, làm đẹp cho chính mình. Bởi khung mặt đẹp mà không chăm sóc da cho tốt thì  cũng trở nên xấu xí, vậy hóa ra tôi thua mấy người xấu xí mà chăm sóc da tốt à???? Dĩ nhiên là tôi đâu có chịu, tôi sẽ thực hiện kế hoạch làm đẹp sau khi dọn nhà xong, nhất định đó :D

Sau đây là những điều sư mẫu cố vấn cho tôi, và cũng là những việc tôi muốn làm trong thời gian tới:

1. Dọn về sư môn ở để được sống với các anh chị em của mình (Cái này tôi không làm đâu, vì như thế tôi sẽ chuyển từ nhóm ăn nhậu này sang nhóm ăn nhậu khác, chứ không tài nào ở ẩn được, tôi lại muốn quy ẩn rồi)

2. Hãy là chính mình, không có việc gì phải sợ này sợ nọ, chẳng giải quyết được gì mà chỉ thêm lo (công nhận các sư phụ, sư mẫu trong sư môn của tôi là hay dạy các đệ tử sống tự tin lắm đấy nhé, tôi tự tin được như bây giờ cũng là do nguyên nhân này đấy, ngày trước tôi nhát không tưởng tượng nổi)

3. Mỗi ngày nên uống sữa đậu nành để cho đẹp da. Sư mẫu bảo sau 27 tuổi, tiết tố nữ của đàn ông tăng lên nên đàn ông dịu dàng hơn, còn ngược lại tiết tố nam của phụ nữ tăng lên, làm cho phụ nữ hay cáu bẳn và nam tính hơn (hèn gì tôi biết dạo này tôi vì sao nam tính trở lại rồi đấy)

4. Làm mặt nạ dưỡng da, và nên dùng kem dưỡng da (tôi ghét dùng mĩ phẩm lắm, nhưng phải làm đẹp thôi, lâu lâu muốn đổi phong cách chút)

5. Chịu khó dậy sớm tập thể dục và có những thú tiêu khiển như trồng hoa, tưới cây, mua sắm...( cái này tôi khoái nè, tôi dọn vô thâm sơn cùng cốc chỉ vì muốn được trồng mấy cây hoa kiểng đó, chỗ trọ tôi hiện giờ không có ánh sáng gì cả)

Nhiêu đó thôi, có những thứ thâm cung bí sử, ví dụ như đi dụ dỗ trai đẹp thì tôi không chia sẻ được (tôi nói đùa thôi nhé, tưởng thật thì có mà... vạ mồm)

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Bỗng dưng tuỳ hứng

Đêm
Về trong lặng lẽ
Đôi mắt
Lạc vào cõi xa xăm
Hạnh phúc?
Là những gì gần gũi nhất
Không làm cho nhau khổ đau
Nhưng
Hạnh phúc không thấy được
Những gì không thấy
Gần mà lại rất xa…
Đôi ta
Không còn cơ hội đi cùng một con đường
Vì em đã chịu nhiều tổn thương
Nếu cuộc sống được giản đơn
Em chỉ chọn lấy
Một người rất bình thường
Nhưng biết cách yêu thương!!!!!!!!!!!!

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Bệnh & khoảng lặng

Tôi bệnh, người kiệt sức, nghỉ ở nhà cả tuần không làm việc được, cũng không ăn uống được gì. Xét về mặt nào đó, thì đó là một sự tồi tệ, nhưng ở khía cạnh khác, đó là thời gian để tôi được suy nghĩ một chút về cuộc sống, để chững chạc hơn và quan trọng là được nhìn lại chính mình. Đôi khi vì quá hối hả, tôi không có thời gian để suy nghĩ về những thứ đó mà cắm đầu chạy theo một guồng máy nào đó, rồi đánh mất chính mình lúc nào cũng không hay.

Người bệnh thì đâu làm được gì (nếu còn làm được còn lâu tôi mới ngoan  ngoãn nằm ở nhà) nên tôi có thời gian ngồi đọc sách. Rồi vì nhàn cư, tôi để ý xem ai quan tâm đến tôi nhiều, ai quan tâm đến tôi ít và ai vô tâm (rảnh rỗi sinh nông nổi). Không phải tôi để ý để thù vặt gì đâu, mà lâu lâu cũng nên refresh các mối quan hệ đó mà, hihihihi.

Bệnh dài ngày, suy nghĩ được nhiều thứ, định hướng được những việc cho tương lai (vì tự dưng bỗng sáng suốt) chỉ có mỗi tội cơ thể mệt mỏi, khó chịu mà thôi. Kể ra thì trên đời, không có cái gì hoàn toàn xấu 100%.

Tôi nhớ được một vài chi tiết lúc bệnh nè: Tôi truyền  nước, mắt ngủ lim dim, chợt mở mắt ra thì thấy...một người, người đó hỏi tôi sắp ngẻo chưa rồi thôi, không hề nói với tôi tiếng nào nữa, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất vui đấy. Hihihi, tôi đã bảo rồi mà, người đó rất chuẩn trong mắt tôi mà, kekeke. Hai cô em đồng nghiệp bình thường tính cũng khá đoảng, chí phèo, nhưng lúc tôi bệnh thì chăm sóc tôi khá chu đáo (ngạc nhiên chưa????). Hai cô em đồng nghiệp chí phèo của tôi buồn cười lắm, lúc vô bệnh xá chăm sóc cho tôi còn thay nhau "tổng dìm hàng" tên lưu manh mà tôi ghét nữa, hihihihi. Mấy cô em tôi nói thế này nè: "Chị, thật là quá bức xúc, ổng (ý nói anh lưu manh của tôi ấy) gọi điện bắt 2 đứa em vào chăm sóc chị, trong khi lão ấy đi chơi đàm đúm, thật là không có lòng mà, chị bệnh mà bắt tụi em vô thăm chị, còn lão ấy lại dửng dưng". Nhớ tới câu nói của thần tượng từng khuyên: "NO EXPECTATIONS, NO DISAPPOINTMENTS!!!!!!! ". Tôi cười: " Không phải là trách nhiệm của lão ấy, lão ấy không liên quan gì đến chị cả nên không cần phải có những trách nhiệm kể trên". Tôi nói vậy nghĩa là khai tử cho tên lưu manh đó luôn rồi đấy các bạn ạ. Nghĩa là tình cảm của chúng tôi không còn thân thiết như xưa, không thèm quan tâm đến nhau cũng chả sao!!!!

Cậu bạn hồi phổ thông của tôi khi biết tôi ốm liệt giường thì rất lo lắng, ngày nào cũng nhắc nhở tôi ăn uống (biết tôi lười ăn), kể ra thì cũng hạnh phúc thật đấy. Một số bạn bè gọi điện, nhắn tin hỏi thăm, nên dù bệnh mà cũng cảm thấy hạnh phúc đó bạn. Tôi dành thời gian đọc cuốn " Lưới trời ai dệt" của Nguyễn Tường Bách dịch, một cuốn sách nói về các hiện tượng vũ trụ và vật lý, lâu rồi không đọc sách khoa học, nên cảm giác như tìm lại được chính mình. Sau thời gian ra sức chạy như bay không định hướng thì cuối cùng tôi cũng thấy được ánh sáng le lói cuối đường hầm.

Buổi chiều Chủ nhật, khi tôi đã khoẻ lại một chút, và em tôi chuẩn bị đưa tôi lên BH thì tôi nhận được điện thoại của tên lưu manh. Do ghét hắn nên tôi trả lời kiểu : "Alo, V nghe", kiểu trả lời xa lạ đó, hehehe. Hắn ức lắm, bảo tôi không lưu số hắn, mà cũng đúng thật, từ đó giờ tôi chả đời nào lưu số hắn ta. Lúc đầu do ghét nên không lưu số, sau này bị cảm nên tự nhiên nhớ số mà không cần lưu (não tôi vi tính mà, chỉ nhớ mỗi số hắn ta, còn số của mẹ tôi, tôi cũng không nhớ nữa đấy!!!). Kế hoạch có chút thay đổi, thay vì tôi đi ăn cơm, tắm rửa và lên BH thì tôi ngồi nhà chờ cái tên lưu manh là hắn và một cậu em đồng nghiệp có biệt danh do tôi đặt là Hotboy xuống nhà tôi chơi (đã đời không, tôi bệnh cả tuần hắn chẳng thèm đếm xỉa gì đến, lúc tôi sắp khoẻ lại hắn tử tế đi thăm nom ghê chưa? Phong cách của hắn ta đấy, tôi bảo lưu manh nào có sai). Dù sao muộn còn hơn không, tôi tạm tha cho hắn lần này. Nếu không từ đây về sau (lỡ hắn bệnh chẳng hạn) tôi cũng lờ lớ lơ như hắn từng làm với tôi. Tôi vốn thích công bằng mà, kekeke.

Sau đó, tôi lại có một câu hỏi to đùng trong đầu, trong 2 anh em hắn, người nào nghĩ ra cái ý tưởng đi thăm tôi trước, còn kẻ nào chỉ là ăn theo. Tôi thắc mắc nhưng chưa biết làm thế nào để biết được. Tôi linh tính ghê lắm, theo tôi thấy cái tên lưu manh này chắc chả có thành ý gì đâu, lúc tôi nằm ở bệnh xá hắn còn chẳng vác xác tới thăm, chỉ có hotboy là tới thăm tôi thôi, đằng này tôi về nhà xa như thế chắc hắn cũng chẳng dại gì mà nghĩ ra ý tưởng đi thăm tôi. Một hôm tôi tình cờ biết được là do Hotboy rủ hắn đi thăm tôi. Vậy là tôi biết được sự thật rồi đấy nhé, tuy nhiên tôi chẳng buồn nữa, "NO EXPECTATIONS, NO DISAPPOINTMENTS!!!!!!! " . Ôi, sao tôi yêu Hotboy quá đi, hotboy quả là không chê vào đâu được!!!!

P/s: Cám ơn mọi người đã hỏi thăm và động viên tôi trong những ngày bệnh hoạn nhé, giờ tôi khoẻ lại rồi, chỉ cần kiếm lại 5kg đã mất là xong!!!!