Chào mừng bạn đến thăm nhà tôi!

This website is updated with the latest news about me and belongs to me.
If you want to use my articles, please contact me :)
Everyone has some secrets they cannot share. Please be a polite reader.
Don't be too curious about things that are none of your business! A million thanks!!!



Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Nợ

Vậy là sau 2 năm khốn nạn với việc học hành, thành quả thì không nhận được gì, nhưng hậu quả để lại đó là nhan sắc xuống cấp, tiền bạc đội nón ra đi, sức khỏe giảm sút nghiêm trọng do thức khuya cày luận ra trường.

Giờ còn mỗi việc đi nộp luận để ra trường nữa thôi mà bị cái phòng SDH hành dữ quá, thiệt tình từ nhỏ tới lớn không bao giờ chửi thề mà giờ muốn chửi thề ghê.

Mấy dòng ngắn củn vậy cho vui thôi, cả 2 năm số lần vào blog là đếm trên đầu ngón tay, mình chăm chỉ học hành dữ quá mà :)

P.s Có những người, thực ra ăn không ngồi rồi cũng được, là đã sống có ích cho xã hội rồi. Chứ họ mà làm việc cái xã hội này không biết gánh bao nhiêu hậu quả do cái ngu của họ để lại.


Thứ Tư, 24 tháng 10, 2018

Khi Yun bước sang tuổi 35

Vậy là Yun đã bắt đầu tuổi 35 của mình, được giới trẻ nhìn nhận mình như một mụ già U40. Không biết những phụ nữ khi bước sang tuổi 35 họ có cảm giác thế nào, nhưng đối với Yun, đó là một cảm giác không buồn không vui, cảm xúc được lắng đọng, được mất hơn thua với thế gian cũng đã không còn màng tới.

Điều ước cho tuổi 35 của Yun chính là sức khỏe, thứ duy nhất mà Yun khao khát muốn có được, vì vậy trước sinh nhật của mình 1 tuần, Yun đã tự tặng mình một món quà ý nghĩa, để chiều chiều đạp xe đi dạo, vừa giảm stress vừa coi như là thể thao nhẹ. Mọi người thấy xe đạp của Yun có ngầu không?


Yun cũng đã nộp luận văn, đang chờ bảo vệ vào cuối tháng tới, vậy là 2 năm học hành gian khó cũng sắp sửa trôi qua. Công việc học hành coi như tạm ổn, Yun mê chơi hơn mê học nên chắc cũng tới đây gác kiếm là được rồi. Nửa năm nay Yun không được đi đâu chơi cả, chắc rằng cuối năm nay cái chân của Yun lại tung tăng bay nhảy quá.

Về chuyện tình cảm, cuối cùng sau những sân hận của một thời trẻ nông nổi, giờ Yun cũng đã chững lại, không còn kì vọng vào thứ phù du nhất của cuộc đời này nữa. Thứ tình yêu mà văn chương sách vở vẫn hay mô tả, có thể có cũng có thể không. Cũng như bóng ma, có thể có vì có người đã thấy và tin, cũng như phần còn lại không tin ma vì không nhìn thấy. Đối với tình yêu, Yun cũng có cảm giác là như vậy, có thể mỉm cười nhẹ nhàng, có thể buông bỏ, có thể điềm tĩnh không thấy khổ đau. Yun xem như đó là một thành công lớn nhất của Yun rồi.

Cuối cùng, khả năng cầm, kì, thi, họa của Yun cũng đã khởi sắc tích cực. Mẫu người Yun theo đuổi thời trẻ chính là mẫu người tài sắc vẹn toàn. Yun cứ nghĩ mãi chắc có lẽ mình sẽ không làm được điều đó, nhưng khi cán mốc 35t, Yun nghĩ mình có thể nếu mình chịu nỗ lực thêm một chút nữa. Vậy thời gian tới, sau khi bảo vệ luận văn xong chắc Yun sẽ có việc bận rộn rồi đây :)

Yun tập vẻ tranh


"Đạo trời kiêng nhất là đầy đủ, đạo người kiêng nhất là vẹn toàn", câu này Yun nghe ở đâu đó. Nếu mình càng cố gắng chu toàn, thì có lẽ mình càng khiên cho số mệnh mình thêm khổ mà thôi. Vì đấng tối cao luôn luôn muốn cân bằng hài hòa thế giới. Cho nên, vạn sự tùy duyên vẫn là phương châm sống của Yun khi bước qua tuổi nhạy cảm này.

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

Yun tập làm họa sĩ

      Yun ngẫu hứng làm họa sĩ, và chỉ thích vẽ mùa thu... Nhật kí họa sĩ của Yun:

      Hồi tiểu học rất thích vẽ, dù vẽ không đẹp. Một hôm trời mưa gió, tuần đó bị ăn liên tục 2 con 8 môn toán, mẹ mình tức giận ném hết bút chì màu và đập cho một trận nên thân. Cấm mình không được cầm bút vẽ mà tập trung học hành. Vì thế mỗi lần nghĩ tới trận đòn đó, tay mình run và sợ hãi nên mình không bao giờ cầm bút vẽ thêm một lần nào nữa. Chắc cũng 25 năm trôi qua rồi kể từ trận đòn ngày mưa gió đó. Hôm nay mình được 34t. Tác phẩm đầu tay của mình sau chừng đó năm sợ hãi. Nét vẽ mình ngây ngô và không đẹp. Nhưng hôm nay mình thấy rất vui. Vậy là cuối cùng cầm kì thi họa mình đủ cả rồi nhé. Hehe. Sau này mình vẽ cứng tay hơn sẽ đi học vẽ chuyên nghiệp



Chờ người
      
      Hôm nay vào tiệm sách, hỏi mua màu vẽ. Tính mua màu acrylic vẽ mùa thu cho đẹp. Ai ngờ cô bán sách ( cô ấy biết mình từ hồi cấp 3, lúc đó hay vào nhà sách mua của cô ấy sách chuyên về luyện ) hỏi một câu ngớ người: cô mua cho con hay cho cháu, bé mấy tuổi rồi". Mình định thần mất 5 giây rồi nói: "dạ, con vẽ cô ạ, cháu chưa được 1 tuổi, còn con thì không có". Cô bán sách oh lên nghe có vẻ lạ lắm, rồi bảo: "chỉ có màu nước, màu chì và màu sáp thôi cô. Tiệm tui chỉ bán cho hs mà". Thôi mình lấy đại 1 thùng màu nước về nghịch vậy. Quê độ dễ sợ. P.s Tác phẩm thứ 2, rừng thu. Và là lần đầu tiên cầm màu nước vẽ. Nhìn không ưng ý nhưng mà thôi. Lần đầu vẽ màu nước mà

Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san

      
Hương thu

Phong !!!!

-Chú ơi, có bán vôi không? 
- Có, mua mấy thùng? 
- Dạ, bán con 1 thùng xài thử trước đi. Tiện thể cho con hỏi vôi xài sao ạ. Con chưa từng dùng 
- Dễ mà, người ta pha sẵn hết rồi, về là quét thôi, thấy đặc cho thêm nước vào. 
- Dễ vậy thôi hả chú???? 
Thế là mình kì cạch về làm, không có kinh nghiệm nên để vôi dính vào tay, bị ăn tay giờ đau tay quá. Hàng xóm ngồi rảnh rỗi, bỗng dưng thấy mình xuất hiện trước cửa nhà (chuyện lạ vì mình không bao giờ ra đứng trước cửa) thì bu tới chỉ trỏ coi mình làm. Mấy thanh niên thì nhảy vào khen: "cô giáo vẽ đẹp quá". Chưa hoàn thành nhưng giờ lười quá hết muốn làm rồi. Kệ, tới đây thôi. Mấy bé con hàng xóm chạy tới cổng nhà Yun check-in rồi, bạn có check in chưa???? :)

Thu về qua ngõ nhà Yun

      Đăng fb khoe tranh đầu tay. Sư đệ liền cmt cho bức tranh acrylic em ấy vẽ. Nhìn tranh của đệ đẹp quá. Phải mua màu acrylic về và vẽ mới được. Dù dạo này trong sư môn sóng gió liên tục, nhưng thực lòng mình vẫn muốn ở lại sư môn tới khi nghỉ hưu. Vì ở sư môn toàn người tài hoa, nấu ăn, làm bánh, may đồ, đàn, vẽ tranh.... gì cũng có đủ cả, có thể học hỏi lẫn nhau. Đi thi cao học thì toàn đậu cao do có sẵn nguồn lực, tài liệu, cứ người trước giúp người sau. Dân tin học như mình thì đi dạy ngoại ngữ, giáo viên dạy ngoại ngữ mở tiệm sửa máy tính cho khách. Cho nên mới nói là ai cũng thủ sẵn 3-4 nghề phụ. 
     
Tranh của sư đệ 

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

Hương đồng cỏ nội




Trưởng thành là lúc bạn có thể làm bạn với nỗi buồn. Uống một chút đồ ngọt có vị đắng và mỉm cười với mọi chuyện. Mỗi loài hoa dại đều có nỗi buồn riêng, hãy tôn trọng nỗi buồn của nó.


Đừng để mình đi lang thang một mình vì rất ...nguy hiểm. Hoa đẹp thì chụp, còn hoa cỏ ăn được thì...làm món ăn. Biểu diễn tí cho fan của đồ ăn thèm. Nhà mình không có tài sản, chỉ có tài...năng. Hương đồng cỏ nội đều có linh hồn và vẻ đẹp riêng.


Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2018

Chuyện mượn tiền


Mình là người nghiêm khắc trong vấn đề tiền bạc. Từ lúc còn nhỏ đã có cái tính, dù thiếu bạn mình 500 đồng gửi xe đạp mình cũng sẽ nhớ trả cho bằng được. Ngược lại nếu ai thiếu mình mình cũng đòi cho bằng được. Hồi nhỏ nhà rất nghèo, bố mẹ tiết kiệm từng đồng cho học, mình ăn bám bố mẹ nên mình cũng không thể để những kẻ mượn tiền mình nhởn nhơ quỵt tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ nuôi mình được. Hễ thiếu dai là mình đòi. Mà đã để mình đòi thì k thể thoát vụ trả nợ được, mình có 1001 chiêu đòi nợ từ sơ cấp tới nâng cao buộc con nợ phải trả.

Lớn lên, đi làm, tự kiếm ra tiền, mình vẫn giữ thói quen ngày xưa 1 nửa. Nghĩa là dù có thiếu ai 500 đồng mình vẫn trả, tiền càng ít càng trả nhanh vì sợ để lâu quên mất. Hôm nọ không có tiền lẻ thiếu 2k cô bán xoài hôm sau mình cũng mang trả ngay. Tuy nhiên, mình không còn đi đòi nợ các con nợ của mình nữa. Vì mình nghĩ rằng, đây là tiền mình làm ra, nếu mất cũng k cắn rứt như tiền bố mẹ cày cuốc trên đồng đưa cho mình khi xưa. Mình ở gần 1 xóm trọ đa phần là công nhân, ra vô thỉnh thoảng họ vẫn chào mình bắt chuyện làm quen. Thỉnh thoảng họ kẹt tiền cũng mượn đỡ vài trăm xài tạm hứa lãnh lương trả. Có người tới tháng trả ngay, có người mượn dc thời gian dọn nhà đi đâu mất và xù luôn. Có người mượn 2 năm sau mới trả. Dù họ trả hay khônh, mình vẫn không đòi. Không phải vì mình giàu, dư tiền cho mượn mà chỉ là mình nghĩ có thể đang lúc họ gặp khó khăn, giúp dc họ cũng là tích đức cho mình, còn việc họ trả hay không là chuyện của họ, nếu họ có tiền họ đã trả rồi, nếu k có thì đòi cũng vô ích, còn nếu họ muốn xù nợ cho xù luôn, và cũng là lúc mình có thể định giá được con người họ giá nhiêu, bằng số tiền mượn mình chẳng hạn. Đa phần những người mình cho mượn họ toàn là công nhân nghèo, sớm hay muộn họ cũng tự mang tới trả. Duy có lần, có người quen khá giả đàng hoàng nhờ mình đi phong bì đám cưới dùm rồi vờ quên luôn, từ đó mình không bao giờ giao du với loại đó nữa, dù không bao giờ đòi. Không phải mình trọng đồng tiền nhưng mình quan niệm, nhìn thái độ mượn tiền của 1ng cũng có những hiểu biết đắt giá về người đó.

Hôm nay tự dưng một chị hàng xóm mang tiền qua trả sau khi mượn tiền cũng khá lâu và dọn đi chỗ khác cách đây mấy tháng rồi. Chị bảo cám ơn vì đã giúp chị khi khó khăn, con nằm bệnh viện. Mình chỉ cười bảo không có gì, vì cũng có những lúc mình cần nhận sự giúp đỡ của người khác như chị ấy mà thôi.

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018

Dòng văn học thuyền nhân

Mùa hè là mùa Yun thích đi lang thang, và cũng là mùa có cảm hứng đọc các bài viết đi giang hồ của các thánh Phượt. Kiểu như Vừ Già Pó lạc sang Pakistan ấy, Yun đọc một lèo quên cả ngủ luôn. Search các bài viết đọc cho vui thì Yun phát hiện ra một thể loại gần gần với các bài viết về đi bụi nhưng hoành tráng hơn. Nếu đi bụi thì khổ một thì những thuyền nhân (boat people) kia khổ trăm vàn lần, người đi bụi thì có tiền rủng rỉnh, dù ít tiền cũng còn lê lết sống được, nhưng những thuyền nhân, bộ nhân đi vượt biên thì họ không có sự lựa chọn. Họ phải vượt qua làn tên mũi đạn của hiểm nguy: cướp giật, hiếp dâm, giết người, đói chết, thậm chí phải văn thịt người để sống tiếp...khiến Yun vừa đọc vừa hồi hộp. Chuyện về thuyền nhân thì dài, mỗi thuyền nhân, bộ nhân đều mang một câu chuyện riêng, có người may mắn lạ lùng, có người trải qua vô vàn khổ ải đọa đày, có thuyền khi tới được nơi tị nạn thì trên thuyền không còn một ai sống sót. Tuy nhiên, đa phần các câu chuyện theo phương thức kể chuyện, không chính quy như dạng văn học lắm, có 2 tác phẩm Yun khá tâm đắc vì họ viết dài, kể chi tiết vô cùng nên cũng thỏa mãn được trí tò mò của Yun. Tiện đây Yun xin giới thiệu một vài tác phẩm Yun yêu thích trong dòng văn học thuyền nhân, một áng văn chương đau thương, một giai đoạn đen tối trong lịch sử dân tộc mà không sách giáo khoa nào đề cập đến.

Về bộ nhân, các bạn có thể tìm đọc tác phẩm "Qua cơn bão dữ" của Kim Hà. Link đọc audio phía dưới, Yun hay vừa nấu ăn vừa nghe audio cho tiện, đỡ công đọc:
https://www.youtube.com/watch?v=JOf70yKJ7-Q

Về thuyền nhân, thuyền nhân phía Nam các bạn có thể đọc loạt bài viết "Hồi kí vượt biên" của Vĩnh Khanh, bên dưới của blog Phố đá tròn (tác giả này vượt biên 10 lần mới thành công, nên mỗi bài viết là một lần vượt biên, lần nào cũng hồi hộp muốn ngất xỉu): http://phodatron.blogspot.com/p/hoi-ky-vuot-bien.html . Thuyền nhân phía Bắc, các bạn có thể đọc loạt bài "Buồn vui đời thuyền nhân" của Lâm Hoàng Mạnh: https://sangtao.org/2013/02/17/buon-vui-doi-thuyen-nhan-chuong-1a/

Dĩ nhiên là còn nhiều tác phẩm nữa, nếu đọc thấy hay tự bạn lên Google search thêm nhé. Nếu các bạn yêu thích đi bụi, không nên bỏ qua những câu chuyện đi đường của các thuyền nhân, bộ nhân để lấy kinh nghiệm cho mình (vd như cách giấu tiền vàng, cách thoát khỏi cướp, hãm hiếp, cách tồn tại trong rừng...)Chúc các bạn đại khai nhãn giới sau khi đọc. Riêng Yun cảm thấy khâm phục họ quá.

"Thôi thế cũng xong một đoạn đời
Giã từ cố quận, lệ đầy vơi
Sầu dâng tê tái hờn vong quốc
Khóc kiếp giang hồ phận nổi trôi" 
Trích:  Lời nguyền dưới trăng - Song Quân.



Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2018

Đồng Tháp, chuyện lâu rồi mới kể


"Hãy cố vươn vai mà đứng
Tô son lên môi lạnh lùng
Hãy cố yêu người mà sống
Lâu rồi đời mình cũng qua" – Không tên số 5


Hì hì, lười kể quá, Yun đăng ảnh chuyến đi Đồng Tháp trước thềm xuân 2018 thui. Chuyến đi Đồng Tháp trước tết âm lịch này là Yun được bạn an VN rủ, đi cùng thần tượng của Yun là chủ nhân của blog Thích đi bụi cùng một chị và 1 bạn nữa. Mục đích của chuyến đi là chụp ảnh làng hoa Sa Đéc và vườn quýt Lai Vung, cuối cùng thì không có ảnh quýt gì cả, nhưng thu hoạch cũng khá, mọi người đi vui, tuy có mệt đứ đừ :)