Trang
Chào mừng bạn đến thăm nhà tôi!
This website is updated with the latest news about me and belongs to me.
If you want to use my articles, please contact me :)
Everyone has some secrets they cannot share. Please be a polite reader.
Don't be too curious about things that are none of your business! A million thanks!!!
If you want to use my articles, please contact me :)
Everyone has some secrets they cannot share. Please be a polite reader.
Don't be too curious about things that are none of your business! A million thanks!!!
Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013
Trăng khuyết (3)
Trăng mờ đêm sương lạnh
Tiếng dế mỏng mành manh
Người đi giữa đêm thanh
Quanh rừng hoang im lắng.
Ai người qua đêm trắng
Nghe mùi hương đêm đen
Ánh trăng vàng loang loáng
Mang hồn thu thân quen...
Anh chỉ là lữ khách
Trôi dạt trong bao la
Em là vầng mây trắng
Trên tầng không xa xa
Chúng ta là hiệp khách
Cả đời yêu rong chơi
Lúc trăng đầy trăng khuyết
Bên đời kia mưa rơi.
Cho người mới quen
Có chăng số mệnh duyên trời
Nào đâu trông đợi một ngày không vui
Dịu dàng ai khiến ai xui
Sao anh ngồi cạnh cho em động lòng?
Em về em biết nhớ mong
Biết mình bị cảm, hoa hồng giấc mơ
Tâm tình em viết bài thơ
Câu yêu không nói, bơ vơ nỗi lòng.
Nào đâu trông đợi một ngày không vui
Dịu dàng ai khiến ai xui
Sao anh ngồi cạnh cho em động lòng?
Em về em biết nhớ mong
Biết mình bị cảm, hoa hồng giấc mơ
Tâm tình em viết bài thơ
Câu yêu không nói, bơ vơ nỗi lòng.
Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013
Đau rồi sẽ buông
(Hôm nay Yun sẽ tự tay chế biến thuốc giải độc
cho những người đang thất vọng trong tình yêu)
Học trò Yun kể cho Yun nghe một câu chuyện mà em
ấy đã đọc được như sau:
Một đôi trai gái yêu nhau thắm thiết tìm đường
lên núi đến một ngôi chùa nổi tiếng linh thiêng để cầu cho tình yêu của họ bền
vững mãi mãi. Trong chùa có một vị sư già, chuyên giải xâm cho các tín đồ. Sau
khi cầu nguyện xong, cặp trai gái đã đến vị sư này xin quẻ xâm, Yun không nghe
học trò mình nói gì về quẻ xâm đó, và Yun nghĩ nó cũng không quan trọng trong
quá trình chế biến thuốc giải của Yun hôm nay. Vài năm sau đó, chàng trai quay
lại ngôi chùa, khấn nguyện và khóc nức nở với vị sư già rằng cô gái đã không
còn yêu chàng nữa, cô ấy đã đi lấy chồng và bỏ chàng trai ở lại. chàng trai
không biết phải sống ra sao…
Vị sư già ngồi in nghe chàng trai trút hết tất cả
tâm tình, sau đó ông mời chàng trai vào phòng riêng uống trà. Vị sư pha một
bình trà nóng, đưa cho chàng trai chiếc cốc và từ tốn rót trà cho chàng trai.
Chàng trai tay cứ cầm cốc, cảm giác được cốc trà đang nóng dần lên, vị sư cứ từ
từ rót cho đến khi nước trà nóng tràn khỏi cốc và phỏng tay chàng trai, chàng
trai buông chiếc cốc rơi xuống đất vỡ tan tành. Lúc này vị sư mới từ tốn nói: “
Biết đau rồi sẽ buông”.
Trong cuộc sống, điều làm con người đau khổ nhiều
thương liên quan đến tình cảm, và đặc biệt là tình yêu. Khi đọc đến đây, Yun
không hi vọng là bạn đang gặp chuyện trắc trở trong tình yêu, nhưng nếu sự thật
đang là thế, Yun mong bạn hãy bình tâm lại, sở dĩ Yun đang viết những dòng này
vì Yun nghĩ mình đã có một số kinh nghiệm nhất định đối với nó, muốn chia sẻ
với bạn để mong bạn đừng đi vào sai lầm mà Yun đã mắc phải. Trong cuộc sống bạn
yêu ai đó là một điều hết sức bình thường, thật may mắn nếu bạn và người bạn
yêu rất hoà hợp và mọi thứ đều tốt đẹp, bất hạnh hơn bạn yêu người đó mà không
được yêu lại, hoặc bị người yêu phản bội. Mọi thứ trở nên nghiêm trọng rồi đấy,
nhưng thực ra bạn hãy nghĩ thoáng hơn, tích cực hơn một chút thì điều đó không
là gì cả. Yun từng mất ăn, mất ngủ chỉ vì đau khổ vì cái thứ tình cảm không đầu
không cuối ấy, bạn yêu càng nhiều, nỗi đau càng lớn, và bạn thật bất công, khi
đối xử chẳng ra gì với bản thân mình. Nếu tỉnh táo chút xíu, Yun chắc rằng bạn
sẽ không làm thế, chúng ta chỉ được sinh ra duy nhất một lần trong đời, ta phải
yêu bản thân mình trước, rồi mới yêu người khác sau. Đừng làm tổn thương bản thân
mình, khi huỷ hoại bản thân hoặc chìm đắm trong si mê đau khổ, bạn đang có lỗi
với tạo hoá đã tích tụ hàng trăm nguyên tố và mọi vật chất để hình thành nên cơ
thể bạn, có lỗi với đấng sinh thành đã nuôi dưỡng cưu mang bạn.
Đau khổ vì tình, dù là lí do gì đi chăng nữa, xin
bạn hãy lưu ý những điểm sau:
- Bạn
nghĩ bạn bất hạnh nhưng thực thế là bạn đang đấu tranh để vận động và phát
triển. Có điều vì có những người vì không chịu nổi quá trình đó mà đã gây ra
hiệu ứng ngược lại.
- Mất
một người lưu manh là dấu hiệu tốt, vì bạn có cơ hội đón nhận những người khác
xứng đáng hơn ( Nếu cứ bám chặt lấy kẻ đó, những anh chàng tốt hơn làm sao dám
theo đuổi bạn chứ? Mà đa số những anh chàng tốt rất ít có cơ hội lấy được cảm
tình của bạn bằng những chàng lưu manh, các chàng trai tốt thường khờ và nhát
trong tình yêu)
- Cảm
quan trong chuyện tình cảm của bạn càng ngày sẽ càng chính xác hơn, chọn đối
tượng thường tốt hơn. Bạn có kinh nghiệm tình trường phong phú, từng bị lừa dối
rồi nên phải khôn ra chứ:)
- Bạn
biết điều tiết cuộc sống của mình hợp lí hơn, không còn hoàn toàn bám chặt vào
cái thứ vô bổ gọi là tình yêu nữa, bạn sẽ biết cách chiều chuộng bản thân mình:
Tham gia các thú vui mới, đi tập thể dục thể hình, tham gia hội thảo, hội nghị
lẫn …hội hè, ăn chơi nhảy múa suốt ngày thì có gì mà buồn. Lúc đó bạn sẽ hãi
cái cảnh yêu đương vớ vẩn, ngồi ôm nhau và nhìn mặt nhau suốt ngày…ngán tới cổ.
Ặc ặc…
- Nhìn
một cách tổng quan, khi thất tình, bạn chỉ mất người không yêu mình (hoặc mất
người mà bạn tưởng là yêu mình) còn người đó mất hoàn toàn một người rất yêu
họ. Ai lời ai lỗ trong chuyện này nhỉ? Bạn và người đó sau này gặp những trắc
trở trong cuộc đời, ai sẽ tiếc nuối hơn ai? Tình yêu thì không tính toán, nhưng
hết yêu rồi mà, hehehe.
- Nồi
nào úp vung nấy:
“Ngôi cao gặp người thanh tao
Lưu manh thì chỉ hợp phường thông manh”.
Bạn sẽ có lúc cảm thấy ức đến chết khi người yêu
/ bạn đời phản bội hoặc không để ý đến bạn, mà chỉ mê như điếu đổ một người
thua kém bạn về nhiều mặt. Bạn bị tổn thương? Đừng có dại như thế nhé, thực ra
tuy còn bất công nhưng cuộc sống có những công bằng nhất định. Nếu bạn tự tin
bạn là một người tài hoa thông minh, xinh đẹp, tài năng, khéo léo…. Hay đại
loại thế (Yun không nói vấn đề ảo tưởng ở đây nhé) có nghĩa bạn là một người có
“thực lực” thì bạn sẽ gặp một đối tượng tương đương với bạn, người bỏ bạn ra đi
kia không thực sự xứng đáng với bạn đâu, nồi nào úp vung nấy bạn à. Có lúc bạn
sẽ quay lại cám ơn những người từng làm bạn đau khổ nữa đấy, vì đã tạo điều
kiện cho bạn gặp người tốt hơn, xứng đáng hơn.
- Yun
có biết một người lúc còn đi làm thêm hồi đi học, cô ấy là bà chủ của Yun, tuy
đã 60 tuổi nhưng nhìn còn hấp dẫn và đẹp hơn gái 30 nhiều, da không hề có nếp
nhăn, gương mặt thanh tú. Cô ấy là người Hồng kong, giàu, ở biệt thự, đi xe
hơi, phong cách quý tộc thư thái, hồi nhỏ nghe đâu đã từng có một tuổi thơ vô
cùng lận đận khó khăn. Sở dĩ Yun từng được ở căn biệt thự to đùng cũng là do ở
ké nhà cô ấy, mỗi tháng cô ấy chỉ về đó 1-2 ngày, còn đâu là ở Hong kong nên Yun ở ké mà vẫn thoải mái một mình với biệt
thự ở PMH, có bảo vệ canh 24/24, an ninh vô cùng. Cô ấy (tên Mai) thấy Yun như
nhìn lại được chính bản thân mình lúc trẻ nên tạo công việc làm cho Yun, giúp
Yun trang trải cho việc học. Một hôm cô ấy ngồi nói chuyện với Yun, khi đó Yun
còn nhỏ (khoảng 19 tuổi thôi). Cố ấy có nói một câu mà Yun vẫn còn nhớ: “Bị bỏ
rơi không phải là bất hạnh, chỉ bất hạnh khi ta tự huỷ hoại buông xuôi mình sau
khi bị bỏ rơi. Hãy nghĩ rằng người bỏ ta thật ngu ngốc khi bỏ lại một viên ngọc
quý để chọn lấy một hòn đá cuội mà bản thân người đó không hề hay biết. Vì ngọc
quý không được mài chưa chắc đã đẹp bằng đá cuội đã được sơn phết. Người không
am hiểu về ngọc quý tất nhiên sẽ không biết trân trọng viên ngọc mà họ đang có
trong tay”.
Cô Mai luôn sống rất yêu đời, là người nhạy bén,
ham học hỏi, cô có ý “đào tạo” giúp đỡ Yun trong vấn đề theo nghề kinh doanh,
cô ấy nói Yun có tố chất để làm giàu một cách tự nhiên và lương thiện, cô ấy
còn đoán sau này Yun sẽ thành công hơn cô ấy, vì Yun được ăn học đàng hoàng, cô
ấy thì không. Tuy nhiên vì chắc chưa đủ duyên với nhau, nên Yun vẫn giữ ý
kiến của mình và theo đuổi ngành sư phạm và…nghèo cho đến giờ. Hic hic…
Chống chỉ
định (hay những lưu ý khi sử dụng bài thuốc này):
·
Không thích hợp với những người sợ ế, sợ già, có
tâm trạng gấp gáp, vơ quàng tìm đại khái người yêu / đối tượng kết hôn.
·
Đã suy nghĩ rất kĩ và chấm dứt có nghĩa là KHÔNG
TRỞ LẠI. Coi đó là kinh nghiệm cho bạn sau này. Nếu xứng đáng được bạn giữ, đã không
chấm dứt, bạn nhé!
·
Không dành cho những người yếu thần kinh. Có
nghĩa là nếu bạn không chấp nhận được rủi ro ở giá suốt đời thì bạn không nên
uống thuốc này :)
Tình cảm càng thật sẽ càng đau dữ dội, đau nhiều
hơn những thứ tình cảm giả tạo. Cùng một hành động gây tổn thương, người A vì
đau quá mà buông tay, điều đó có nghĩa là người A xứng đáng nhận thứ khác có
giá trị hơn. Người B vẫn cố giữ chặt không phải vì người B yêu nhiều hơn, có
thể vì người B không cảm thấy đau, hoặc chưa đủ độ đau để buông ra hoặc trường
hợp tệ hơn là nếu buông ra rồi không có khả năng kiếm người khác tốt hơn cho
nên cố sống cố chết để giữ chứ không chứng tỏ được ai yêu nhiều hơn đâu nhé.
Cái gì càng quý càng dễ vỡ, đá cuội thì chọi hoài không bể, hehehe.
Có thể bạn nghĩ yêu rồi làm sao sáng suốt được,
chỉ có không yêu mới nói được thế? Mọi cơn mơ rồi sẽ tỉnh, chỉ là sớm hay muộn,
hãy tỉnh sớm để còn được đón bình minh. Chúc các bạn hạnh phúc nhé. Yun đã uống
thành công và trị dứt điểm bệnh của mình với liều thuốc này. Các bạn cũng hãy
chúc phúc cho tương lai của Yun nhé!!!
Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013
I'm in love
Songwriters: OWENS, KIM L.
No matter what they say, now, I’m in love
I do it my own way ‘cause I’m in love
And I can’t keep that song out of my mind
Whistling that silly tune all the time
whistle...
I’m in love
No matter what they say, I don’t care
I whistle anyway, everywhere
I wrote this little song on my own
She said that I’m a genius, I’m in love
My friends say that I’m crazy, I’m just fine
My neighbours stare at me, nevermind!
‘Cause only tells the sweetness of her smile
My supersonic girl, I’m in love
No matter what they say, now, I’m in love
I do it my own way ‘cause I’m in love
And I can’t keep that song out of my mind
Whistling that silly tune all the time
whistle...
I’m in love
No matter what they say, I don’t care
I whistle anyway, everywhere
I wrote this little song on my own
She said that I’m a genius, I’m in love
My friends say that I’m crazy, I’m just fine
My neighbours stare at me, nevermind!
‘Cause only tells the sweetness of her smile
My supersonic girl, I’m in love
No matter what they say, now, I’m in love
I do it my own way ‘cause I’m in love
And I can’t keep that song out of my mind
Whistling that silly tune all the time
whistle...
I’m in love
My friends say that I’m crazy, I’m just fine
My neighbours stare at me, nevermind!
‘Cause only tells the sweetness of her smile
My supersonic girl, I’m in love
No matter what they say, now, I’m in love
I do it my own way ‘cause I’m in love
And I can’t keep that song out of my mind
Whistling that silly tune all the time
whistle...
I’m in love
{whistle...
I’m in love}fade
I do it my own way ‘cause I’m in love
And I can’t keep that song out of my mind
Whistling that silly tune all the time
whistle...
I’m in love
No matter what they say, I don’t care
I whistle anyway, everywhere
I wrote this little song on my own
She said that I’m a genius, I’m in love
My friends say that I’m crazy, I’m just fine
My neighbours stare at me, nevermind!
‘Cause only tells the sweetness of her smile
My supersonic girl, I’m in love
No matter what they say, now, I’m in love
I do it my own way ‘cause I’m in love
And I can’t keep that song out of my mind
Whistling that silly tune all the time
whistle...
I’m in love
No matter what they say, I don’t care
I whistle anyway, everywhere
I wrote this little song on my own
She said that I’m a genius, I’m in love
My friends say that I’m crazy, I’m just fine
My neighbours stare at me, nevermind!
‘Cause only tells the sweetness of her smile
My supersonic girl, I’m in love
No matter what they say, now, I’m in love
I do it my own way ‘cause I’m in love
And I can’t keep that song out of my mind
Whistling that silly tune all the time
whistle...
I’m in love
My friends say that I’m crazy, I’m just fine
My neighbours stare at me, nevermind!
‘Cause only tells the sweetness of her smile
My supersonic girl, I’m in love
No matter what they say, now, I’m in love
I do it my own way ‘cause I’m in love
And I can’t keep that song out of my mind
Whistling that silly tune all the time
whistle...
I’m in love
{whistle...
I’m in love}fade
Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013
Lữ khách (17)
28. Tiểu thư và Kẻ lang thang
Sky
đưa tôi về đến tận nhà trọ rồi anh ta mới đi. Tôi trả phòng, và bị tính thêm
tiền ½ ngày, lí do là tôi không chịu trả buổi trưa (trưa đi chơi vui tôi đâu có
về nhà trọ), lúc ăn trưa Sky có nhắc tôi có cần về trả phòng trước không, coi
chừng bị tính thêm tiền. Dù tôi cũng lường trước là sẽ bị trả thêm tiền, nhưng
nếu về tôi mất toi buổi đi chơi miễn phí nên tôi thây kệ, tới đâu thì tới. Tôi
mua một chai nước lớn, một ít đồ ăn tối trên đường ra trạm xe bus, ngồi chờ
cũng khá lâu mới bắt được bus 53 ra ga Hualamphong, buổi chiều Bangkok kẹt xe,
tôi khá hoảng dù tôi đi sớm khoảng 90 phút nhưng với tình huống kẹt xe như trên
tôi không làm chủ được thời gian. May là tới nhà ga tôi vẫn còn sớm 30 phút,
hihihi. Các bạn nào có cái tính sàng xê khi đi du lịch thì nhớ đi sớm chút nhé.
Tôi ngồi chờ và tưởng tượng đến chiếc tàu điện thoải mái êm ấm mà tối đó tôi sẽ
ngon giấc nhưng tới giờ lên tàu tôi tá hoả với chiếc tàu kiểu cổ thời Napoleon
để lại, hoá ra chỉ có vài tuyến là có tàu hiện đại và giường nằm thôi, còn
tuyến đi Nông Khai thì tàu ghế cứng, hic hic hic. Thảo nào giá vé rẻ vậy, chỉ
hơn 200bath một chút, ghế ngồi chứ không có giường nằm. Tôi thề đó là lần đầu
tiên tôi đi tàu lửa bị tra tấn, điều mà tôi không hề hay biết trong thời gian
vi vu sang Mã, tôi khoái tàu lửa vô cùng, tuyến đi Mã tàu hiện đại tiện nghi
khỏi chê, máy lạnh chạy vù vù.
Ngồi
đối diện với tôi là một cô gái đẹp (Chán, số tôi gặp trai đẹp luôn may mắn nhưng
gặp gái đẹp thì đen vô cùng). Cô này không biết nói tiếng Anh, cho nên chúng
tôi không thể trò chuyện với nhau, tôi không biết tí gì về cô ta, chỉ nhìn thấy
biết cô ta rất đẹp. Tôi đoán nhà cô ta ở Nông Khai gì đó và cô ta đang về thăm
nhà. Tôi trùm khăn và mặc chiếc áo khoác thời 5 năm trước để lại, nhìn tôi có
vẻ rất khổ sở khốn nạn, cô ta so với tôi thì rất là tiểu thư, hihi. Và bộ phim
“Tiểu thư và kẻ lang thang” bắt đầu từ đây, hehehe. Tôi ngồi ngắm cảnh hoàng
hôn buông, cô ta cũng thế, chẳng ai nói với ai câu nào. Khi màn đêm buông
xuống, đèn đường được bật lên, cảnh lung linh huyền ảo làm cho một kẻ tha hương
như tôi chìm trong nhiều xúc cảm không thể diễn tả thành lời thì “Tiểu thư” bắt
đầu giở chứng, đòi đóng cửa sổ lại vì…gió lạnh. Cô ta ngồi thuận chiều nên gió
tạt vù vù vào cô ta, còn tôi ngồi ngược chiều chuyển động của xe lửa, hướng
nghịch gió, đã nóng rồi chứ còn bị say xe, nếu cô Tiểu thư kia còn đóng cửa sổ
của tôi lại nữa thì còn gì là niềm vui, dĩ nhiên là tôi không chịu. Khốn nạn là
bao nhiêu chỗ cái cửa sổ nó không bị hư, mà hư ngay cánh cửa của chúng tôi,
nghĩa là cánh cửa đó không thể đóng một nửa mở một nửa như các cửa sổ khác,
giật chốt là nó đóng hoàn toàn. Tôi loay hoay tính sửa cái chốt chết tiệt ấy,
dù gì tôi cũng nam tính mà, một số anh nam ngồi gần chỗ tôi thấy vậy cũng chạy
tới tính giúp, nhưng tất cả mọi cố gắng đều bó tay. Tôi không muốn đóng cửa sổ,
nên ra hiệu cho Tiểu thư là nếu mày sợ lạnh thì đổi chỗ đi, chứ đóng cửa thì
tao chịu không nổi. Cô ta dĩ nhiên là không chịu đổi chỗ mà vẫn muốn đóng cửa
lại. Tôi ra hiệu bảo nếu đóng cửa không có tí gió nào tôi chỉ say xe đến chết
thôi. Cô ta bảo cô ta lạnh. Tôi kiếm cái áo khoác đẹp trong ba lô và đưa cho cô
ta bảo mặc vào đi, cô ta từ chối bảo cô ta có, và lôi ra trong giỏ xách cái áo
của cô ta. Tới đây thì tôi muốn “giọng” cho cô ta một cú dễ sợ, có thế mà cô ta
làm khó tôi từ nãy đến giờ. Nếu cô ta là con trai thì biết tay tôi rồi, vì cũng
liễu yếu đào tơ như tôi nên tôi mới nhường nhịn đấy. Cô ta mặc xong áo khoác
thì không nói gì, ôm người lại tỏ vẻ lạnh, chắc lúc đó mới gần 7h tối mà thôi,
còn tôi thì nóng gần chết. Thấy cô ta thế tôi rất bực, nhưng nghĩ lại cũng có
chút tội cho cô ta, nếu hứng gió cả đêm có thể sẽ bị cảm lạnh thật. Tôi liền
lấy chiếc áo khoác của mình và dây buộc vào cửa sổ, để tránh gió trực tiếp thổi
vào mặt “Tiểu thư”, chừa phần phía bên tôi, vì tôi cần có chút gió mới được.
Buộc áo khoác ở cửa sổ cũng gây cho tôi chút khó khắn đấy, mới đầu không có
kinh nghiệm, tôi buộc toàn bị tuột do gió thổi khá mạnh, chỉnh lại 2- 3 lần mới
tạm ổn. Tiểu thư nhìn tôi không nói gì, nhưng có vẻ cô ta cũng không còn khó
chịu như lúc đầu tôi không chịu cho đóng cửa sổ nữa. Còn tôi thì rủa thầm:
“Chưa chắc thằng nào tiểu thư hơn đâu, Yun này đi bụi đời mới nhường đấy”. Thực
ra chỗ chúng tôi là 2 băng ghế quay đầu lại với nhau, và ngồi được 4 người, lúc
đó chỉ có 2 chúng tôi, nhưng khoảng 10h đêm thì có một thím Hai lên xe nữa, tôi
lúc đó đang lim dim nhưng không chợp mắt được, tôi bắt đầu cảm thấy mình có vấn
đề với ghế cứng xe lửa và không nghĩ là mình có thể yên thân với cái ghế đó qua
đêm. Thím Hai tưởng tôi người Thái liền nói gì đó với tôi, tỏ vẻ khó chịu. Tôi
đang bực mình cái ghế còn gặp phải thím Hai này nữa nên dù không nghe được chữ
nào tôi vẫn lên tiếng hỏi lại là ý bà ta muốn gì? (giang hồ thật). Thấy tôi là
người nước ngoài, thím Hai liền dịu giọng lại, không thấy nói gì nữa và ngồi
vào chỗ của mình, tức là cái chỗ kế Tiểu thư ấy. Ghế bên cạnh tôi vẫn còn
trống, nhưng tôi linh cảm đó là “phần thưởng” cho cái việc ngồi ngược chiều của
tôi. Tôi chiếm luôn cái chỗ đó để ba lô luôn, sẵn tiện gác chân lên đó, có
người lên tàu mới tính. Tôi thấy linh cảm của tôi khá chính xác mọi vấn đề,
đúng là hôm đó chỗ của tôi cái ghế đó còn trống, liếc xung quanh những nơi khác
chỗ nào cũng 4 người, hehehe. Tôi mệt, dĩ nhiên là cũng phải nằm chợp mắt một
chút, dù rất buồn ngủ nhưng tôi không thể ngủ say, cảm giác lưng đau ê ẩm. Ai
muốn biết cái cảm giác đó thì cứ đi thử một lần là biết, hehe. Thỉnh thoảng tàu
lại bị sốc một chút làm tôi tỉnh giấc, tôi cũng nói vài câu cơ bản với thím Hai
kia, thím này cũng nói được một hai câu gì đó, còn lại là tôi và thím ấy khoa
tay múa chân với nhau. Thím bảo thím đang đi về quê nhà, ngày thường thím làm
việc ở tỉnh khác. Có lẽ gió lạnh, thấy tôi trùm cái khăn Hồi giáo, thím ấy cũng
lấy một cái khăn ra trùm như tôi nhưng hay bị tuột ra vì gió thổi. Còn khăn của
tôi có miếng dính nên gặp gió cũng chẳng sao. Thấy vậy tôi rút chiếc kim băng
đang gắn trên khuy áo ra đưa cho thím ấy, thím ấy mỉm cười cảm ơn tôi. Có vẻ
thím ấy cũng cởi mở với tôi hơn, không như lúc vừa lên tàu nữa. Thím ấy hỏi tôi
đi đâu, tôi bảo đi Lào. Thím ta cũng như các bà thím khác tôi gặp, liền hỏi tôi
“Có sợ không?”. Tôi chỉ cười bảo tôi quen rồi nên cũng thấy bình thường. Trời
gần sáng thím Hai xuống tàu trước, không quên trả lại tôi cái kim băng, hehehe,
kể ra thím này cũng thật thà thật, tôi có đòi lại đâu, kekeke. Còn lại tôi và
cô Tiểu thư, tôi thức dậy ngắm cảnh, tiểu thư có vẻ mệt mỏi sau một đêm ngồi
ghế cứng và chật chội. Tôi tháo áo của mình xuống và không nói gì. Những cánh
đồng hoang vu hiện ra trước mắt tôi, những cảnh thường thấy ở biên giới, tôi
cũng có chút hồi hộp, cảm giác thường có mỗi khi phải đi đến một nơi xa lạ và
chỉ có thể dựa vào chính mình.
Tàu
đến ga Nông Khai, ai có nhiều hành lí thì phải chờ lấy, tôi dĩ nhiên là xách
cái ba lô thôi nên dễ dàng hơn. Thấy Tiểu thư loay hoay nhưng tôi chả thèm chờ,
kệ cô ta chứ, dù sao cô ta cũng về tới quê hương rồi mà, tôi nghĩ thế. Kinh
nghiệm đi bụi gần 20 ngày trời, tôi vừa xuống xe lửa là phóng theo đám đông
đang di chuyển như ăn cướp, thường những lúc xuống ga như thế này, bạn không
cần hỏi đường đâu, đám đông chính là câu trả lời. Tôi đi sau lại nhởn nhơ nên
một lúc sau là tôi không thấy ai nữa cả, chỉ thấy phía xa có chiếc xe giống
kiểu xe lam của VN thời kì trước đậu ở đó chật ních người, tôi nghĩ là mọi
người đã leo lên xe đó, tôi liền tới hỏi là có phải xe đi biên giới không, tài
xế bảo phải, thế là tôi leo lên luôn, có hơi chật một chút, tôi hỏi một mẹ
người Lào ngồi kế bên xem giá bao nhiêu, khoảng mấy chục baht gì đó thôi. Tôi
vừa lên thì xe cũng chạy luôn. Tới biên giới mới 6h kém, chúng tôi phải đứng
chờ hải quan 2 bên mở cửa (hải quan mở cửa lúc 6h). Tôi nhận thấy đa số là các
mẹ người Lào đi Thái mua sắm trở về, các mẹ tám om sòm nghe cũng vui tai lắm.
Một mẹ người Lào ngồi kế tôi trên xe lúc nãy khá thân thiện với tôi, tôi đi
chậm nhưng mẹ vẫn cố ý chờ đi cùng. Nếu bạn qua hải quan trong khoảng từ 6-7h
sáng, bên Thái thì không có vấn đề gì, bên Lào sẽ có thu thêm phí làm ngoài giờ
nữa nhé. Tôi bị thu thêm phí ngoài giờ, cũng mấy chục baht gì đó, nhưng phải
chịu, tôi không thể ngồi chờ cả tiếng đồng hồ, làm phí buổi sáng ăn chơi của
tôi ở cửa khẩu được. Lúc xong thủ tục bên Lào và đi qua cửa rồi tôi mới chợt
nhớ túi đồ tôi để quên lúc làm thủ tục tại quầy hải quan, tôi có xin những nhân
viên an ninh cho tôi quay lại lấy, họ cũng vui vẻ đồng ý chứ không làm khó gì.
Trong Lonely Planet có ghi giá vé xe từ cửa khẩu tới Viêng- Chăn là 100baht.
Tôi kiếm xe về Viêng chăn, một chiếc xe lam loại nhỏ hỏi tôi có đi không và ra
giá 100baht, lơ xe của chiếc minivan gần đó cũng chèo kéo tôi có đi không, tôi
bảo có xe đi rồi. Sáng sớm tôi cũng không trả giá, 100baht thì 100, với lại đất
nước Lào cũng còn nghèo, coi như tạo điều kiện cho người ta kiếm cơm vậy. Xe
định chạy thì tôi chợt thấy “Tiểu thư” khệ nệ vác cây quạt điện to đùng đang lớ
ngớ kiếm xe về, hoá ra Tiểu thư là người Lào chứ không phải người Thái như tôi
nghĩ ban đầu. Thấy vậy tôi vẫy tay gọi Tiểu thư lên xe luôn, quên luôn chuyện
hôm qua tôi có chút khó chịu với cô ấy. Thấy tôi gọi cô ấy lưỡng lự rồi cũng
leo lên xe, tôi giúp cô ấy đỡ cây quạt nặng lên xe. Nếu hôm qua cô ấy không làm
tôi bực, chắc lúc xuống tàu lửa tôi đã ga -lăng giúp cô ấy và có thể chúng tôi đã đi cùng,
nhưng vì ghét tính tiểu thư nên Kẻ lang thang tôi vác ba lô đi một mạch luôn, bỏ mặc cô ấy
loay hoay với mớ đồ trên tàu (liên quan quái gì tới tôi kia chứ), hehehe.
Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013
Tình yêu và Yun
Yun có thể yêu một người vô điều kiện, trừ việc người đó làm tổn thương Yun bằng cách này hay cách khác.
Yun có thể hạ mình để làm hài lòng người Yun yêu, trừ việc
người đó tỏ ra không cần Yun bằng cách này hay cách khác.
Yun có thể tặng người Yun yêu cả thế giới của Yun, nhưng để
nhận được điều ấy người đó phải xứng đáng với tình yêu của Yun.
Yun có thể quan tâm chân thành người Yun yêu, nhưng Yun tự
hỏi mình rằng người đó có muốn Yun làm như thế không?
Yun có thể hi sinh nhiều trong tình yêu, nhưng sự hi sinh đó
phải được ghi nhận và có thái độ tương xứng. Tình yêu không thể một chiều, vì
tình yêu cũng như mọi nguồn năng lượng khác trên đời là hữu hạn. Chỉ sử dụng mà
không có cách nào tái sinh, tất sẽ cạn kiệt.
Khi yêu Yun chỉ nghĩ đến người Yun yêu, không cần phải ghen
tuông làm chi cho mệt, mọi đối thủ Yun đều tự loại bỏ dùm. Khi không yêu nữa
rồi thì dù có tặng Yun cả thế giới đi chăng nữa Yun cũng không động lòng nữa
đâu. Yêu rất chân thành, dứt cũng triệt để.
Yun không bao giờ đấu tranh trong tình yêu. Khi một kẻ không dành hoàn toàn tình yêu cho mình, kẻ đó có xứng đáng để Yun đấu tranh???
Sự ghen tuông của Yun nằm trong im lặng. Ghen tuông có thể
làm Yun đau khổ trong thời gian ngắn, và cũng là liều thuốc nhanh chóng nhất
chặt đứt hoàn toàn tình yêu. Yun chỉ có thể yêu mãnh liệt khi tin tưởng vào ai
đó, chứ không thể yêu người tạo cho Yun cảm giác ghen tuông.
Khi còn nhắc đến nhân vật XYZ nào đó, dù là nói xấu có nghĩa
là Yun còn quan tâm. Khi chẳng bao giờ nói đến nữa có nghĩa là người đó đã trở
nên vô nghĩa trong cuộc đời Yun dù có đứng trước mặt Yun đi nữa.
Tổn thương và ghen tuông không bao giờ có thể nằm trong danh
sách tình yêu lâu bền của Yun.
Yun có thể yêu đơn phương một người suốt đời hoặc rất lâu,
miễn là người đó xứng đáng với tình yêu đó, Yun sẽ không bao giờ hối hận. Những
kẻ không xứng đáng, dù đã lỡ yêu nửa giây thôi cũng làm Yun ăn năn sám hối
trong đoạn đường sau này.
Tóm lại: Yêu thì nói yêu, không yêu thì biến cho nhanh để
người ta còn biết đường kiếm người khác, đừng đánh đố nhau làm gì, Yun ngốc
trong yêu đương lắm, không chịu nổi sự phức tạp đâu.
Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013
Tình ca du mục (those were the days)
Thảo nguyên bát ngát mênh mông tận chân trời
Cỏ cây hoa lá hương thơm tỏa ngát đồng
Tìm em năm tháng thấy đâu hình bóng nàng
Em thân yêu ơi biết em giờ đây nơi đâu
Nhắn giúp cho ta mây ơi...nhắn giúp cho ta chim ơi
Thảo nguyên bát ngát đem giấu em ta nơi nào
Lần theo giấu vết em đi
Tìm đâu cho thấy em yêu?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)