Chào mừng bạn đến thăm nhà tôi!

This website is updated with the latest news about me and belongs to me.
If you want to use my articles, please contact me :)
Everyone has some secrets they cannot share. Please be a polite reader.
Don't be too curious about things that are none of your business! A million thanks!!!



Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

10 điều tuổi trẻ thường lãng phí

Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.

Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.

Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!

Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.

Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.

Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!

Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.

Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.

Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.

Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!

Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!

(nguồn : 24h.com.vn)

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

Thanh mai trúc mã (2)

2. Thằng đó xuất hiện
Tôi ngồi ở góc làm bài, nghĩ bụng tôi chỉ muốn đi thi cho biết xem dân khu C rốt cuộc dở ẹc đến cỡ nào thôi, chứ không nghĩ ngợi việc đậu rớt gì nhiều. Mặt khác, tôi muốn cho cô toán biết rằng, không thể xem thường người khác bằng nửa con mắt chỉ vì tôi là dân khu C, chứ nhìn cái mặt khinh khỉnh của cô tôi cũng chẳng muốn học ở cái đội tuyển do cô dạy (tôi hồi nhỏ mà biết tự ái dễ sợ). Thỉnh thoảng cô lại đi đi lại lại gần mấy nhân vật mà tôi nghĩ có thể là những con gà chọi cưng của cô. Tôi vừa làm bài vừa nhởn nhơ cắn bút ngắm xem cô đang chiếu cố những đối tượng nào, và các nhân vật anh hùng của khu A, B gồm những ai??? Đề dễ, tôi cứ từ từ mà làm, ở nhà tôi còn học mấy bài khó hơn thế. Cô toán thấy tôi cứ cắn bút ngồi ngó cô miết thì cô không hài lòng, ban cho tôi một ân huệ mà từ đầu tới giờ cô đã không làm với tôi, đó là tới bàn tôi, cô ra vẻ tử tế: - "Đề chuyên khác đề thường phải không, hồi nãy cô đã nói là đi thi bên văn không chịu, bây giờ thì chịu khó ngồi cắn bút cho hết giờ rồi về, lần sau rút kinh nghiệm đừng đòi hỏi lung tung nữa, gây rắc rối cho thầy cô, khu C từ đó tới giờ không có ai giỏi đâu, em đừng nên ảo tưởng làm gì". Cô dập tôi te tua như vậy đó, tôi cười và không trả lời, vì tôi cũng chưa học đội tuyển ngày nào, không biết tôi sẽ rớt hay đậu, chỉ biết là đề đối với tôi cũng dễ, duy chỉ có một bài tôi làm không được. Bài đó hồi năm lớp 4, mấy đứa học đội tuyển có về kể là hôm đó cả lớp chọn bí bài đó, kể cả thầy cô, muốn giải bài đó phải có mẹo, và 2-3 tuần sau đó thầy cô mới giải ra được. Cô chủ nhiệm có giải bài đó sau khi đi "ăn cắp" được đáp án từ cô toán. Hôm đó ra chơi cô chủ nhiệm gọi những đứa học chuyên tới và đưa đáp án cho chúng nó, nhưng tôi không học đội tuyển nên tôi cũng chẳng thèm coi luôn. Đề thi có 5 bài, tôi làm 4 bài thật hoàn chỉnh, còn lại bài đó tôi bỏ. Tôi làm bài tà tà nhưng xong sớm, không muốn ra ngoài trước vì thấy kì, tôi tiếp tục chày cối ngồi lại lớp quan sát. Một cậu trắng trẻo má ửng hồng đẹp như con gái đang cắm cúi viết như điên vào bài thi trong những giờ phút chót. Vì hồi nãy cô toán có ghé qua xem bài của cậu này nên tôi nghĩ hẳn cậu ta phải có máu mặt trong cái đội gà chọi của cô toán.

Cuối tuần vào giờ sinh hoạt, cô toán chạy qua lớp tôi thông báo danh sách những người lọt vào vòng trong, tức là đội tuyển lớp 5. Cô cố tình đọc tên tôi cuối cùng, và vẫn với cái giọng khinh thường, cô hỏi tôi: - " Hôm đó em có coi bài của ai không?". Nói thật, giáo viên kì cục tôi thấy nhiều, nhưng nếu cô toán đứng thứ 2, tôi đảm bảo không ai dám nhận cái danh hiệu đệ nhất hết. Tôi không im lặng nữa mà độp lại ngay: - " Hôm đó em ngồi một mình cách các bạn khác 2 bàn lận mà cô". Cô gật gật, ra lệnh: - " Uhm, vậy thì chiều đi học đội tuyển, bài em là suýt rớt đấy, nhưng vào đó học vài bữa cô cho thi lại lần nữa, thế nào em cũng bị loại thôi". Cô lại nói những câu mà tôi vô cùng ấm ức. Nhưng thôi kệ, dân khu C từ đó tới giờ có ai vô được đội tuyển đâu, vua xứ mù khu C lần này vào được cũng là kì tích rồi. Tôi về nói với ba tôi là cô bảo tôi đậu vớt thôi, nên không muốn đi học. Ba tôi vốn hiếu chiến, xúi tôi cứ đi học đi, biết đâu chiều nay con sẽ gặp cái thằng học giỏi nhất lớp mà hôm trước ba đã từng nói chuyện với ba nó, nhìn mặt ba nó vênh lắm, con vô đá cho nó xuống hạng nhì cho ba, để sau này ba nó khỏi khinh thường dân khu C nữa. Tôi nhát gan, sợ không làm được, nhưng ba tôi động viên ghê lắm: - "Thì 3 thằng nhất khu A, B, C cuối cùng phải có thằng đứng nhất trường chứ, khu C mà nhất trường, tụi nó mới té ngửa, còn nếu đá không lại tụi nó, dù gì con cũng là thủ lĩnh khu C, phải biết giữ danh dự của mình". Tôi nghe ba tôi xúi dữ quá liền nổi xung lên: - "Chiều ba chở con đi học nha, con sợ...". Ba tôi đinh ninh: -" Đúng rồi, con phải đi học chứ, thế mới là con gái ba. Thủ lĩnh khu C không được sợ".

50 người thi, đội tuyển còn có 10 người, trong đó có tới 3 người khu C, là một kì tích từ đó tới giờ. Hai người còn lại của khu C đều học yếu hằn hơn tôi rất nhiều (tuy còn nhỏ nhưng tôi rất ý thức về bản thân mình đó nhá), vậy mà cô toán dám bảo tôi đâu vớt. Tuy tôi không biết sức học của khu A, B thế nào, nhưng ít nhất, nếu 10 người trong đội mà có 3 thằng khu C, tình trạng xấu nhất là tôi đứng hạng 8 là cùng, không thể đứng thứ 10. Thêm một việc nữa là hôm đó tôi làm 4 bài rất hoàn chỉnh (tôi làm bài đúng hay sai là tôi biết ngay, chứ không có cái kiểu làm mà không biết mình làm đúng hay sai), ba tôi cũng đã kiểm lại bài cho tôi rồi, chẳng lẽ những đứa kia đứa nào cũng làm hoàn chỉnh 5 bài, vô lí!!!! Tôi lân la dò hỏi vài người trong 10 đứa đó vào giờ ra chơi thì có đứa "thật thà" khai với tôi là nó chỉ làm được hết 2 bài thôi nhưng vẫn đậu, có điều cô toán không nói thứ hạng. Lần thi đó cũng là lần thi kì cục, khi thứ hạng của chúng tôi tự nhiên không được công bố rõ ràng mà cứ mập mờ. Luật lệ trước đây là phải công bố điểm lẫn thứ hạng, thế mà lần này cô chỉ ỡm ờ  gọi là "những người đủ tiêu chuẩn" . Vì những lí do đó tôi rất nghi ngờ cô toán vì bị quê độ với tôi nên dìm tôi xuống để tôi khỏi "vênh". Thử nghĩ mà xem, nếu công bố lần thi đó tôi đứng nhất hoặc nhì toàn trường, lại là cái người mà cô cực chẳng đã mới cho vào phòng thi, rồi lại là cái dân khu C (*) mà cô ghét...thì chẳng phải cái đám gà chọi, đệ tử ruột mà cô vẫn tự hàovà bồi dưỡng cho chúng nó cả năm nay là lũ ăn hại cả sao???

Vào học được 2 buổi, tôi nhận ra cái thằng "nhất đội tuyển" mà ba tôi đã có dịp kể với tôi ngay. Hắn chính là cái thằng có gương mặt trắng hồng mà hôm thi ngồi viết cắm cúi. Hắn hiền, ít nói. Thông minh thì cũng không hẳn, nhưng hắn chăm và chịu khó học cực kì. Tôi phát hiện ra còn có vài thằng thông minh hơn hắn nữa, nhưng có vẻ lười hơn đó là DHT (mà sau này cũng  là một người bạn thanh mai trúc mã khác của tôi đó). DHT cũng hiền tương đương với G.R, nhưng đẹp trai hơn cả G.R. DHT ngoài việc da trắng môi hồng thì còn sở hữu cặp mắt to và hàng lông mi dài đẹp chết người. Việc giải toán của DHT cũng gần giống tôi, đó là cảm quan toán học nhanh nhẹn, và học toán chuyên là để giải trí chứ không phải học sống chết như G.R. Những đứa còn lại khác thì không đáng sợ, chỉ được bộ mã chứ thực lực không nổi bật. Hai người khu C vào chung đội tuyển với tôi thì yếu hơn hẳn so với cả đội, nhưng hai bạn ấy cũng là người biết khiêm tốn. Một trong 2 đứa đã nói với tôi: - "Tuần sau loại đội tuyển nữa chắc tụi mình không vào tiếp vòng trong được đâu, nhưng mình thấy Yun trội hẳn so với mọi người, Yun phải cố gắng vô được nhé. Khu C chưa ai vào được, nên Yun phải vững tinh thần, tụi mình không thể theo Yun học tiếp được nữa, vì quá sức rồi. Đừng để người khác cười 'ba tàu' tụi mình như trước giờ nữa, việc đó là việc mà Yun phải làm". Tôi đã thực sự xúc động trước những câu nói đó. Bạn đó thực ra lớn hơn tôi tới 4,5 tuổi nên suy nghĩ già hơn đám con nít tụi tôi (xóm tôi trừ tôi đi học đúng tuổi ra, thì đứa nào cũng làm giấy khai sinh giả tới 2, 3 tuổi). Dân xóm tôi biết thân biết phận, cho rằng mình học ngu hơn những khu khác nên làm giả cho con lớn thêm chút mới đi học.

Đó là lần đầu tiên, tôi học toán không phải để vui, mà học cho các bạn trong xóm mình. Vì tương lai khu C được bình đẳng trong cái nhìn với những vùng khác.

(*) Khu C sở dĩ bị ghét ngoài việc côn đồ, học dốt, thì còn một đặc điểm nổi bật nữa là dân số ở đây toàn người Hoa và dân tộc ít người (Tày, Nùng). Dân trí kém phát triển. Kinh tế thì cũng te tua luôn. Chúng tôi không có khái niệm tặng quà cho thầy cô vào 20/11 đâu nhé, khi cái ăn cái mặc còn chưa đủ, học phí thì nợ liên miên. Cho nên thầy cô không ai thích về khu C dạy cả.

Mực xào sa tế

Hì hì, nhà ở rừng rú thật là thích, có chút ánh sáng, cuộc sống  yêu đời hơn. Tôi cũng ít khi buồn bã mà ngày ngày làm việc, hưởng thụ tích cực hơn, sống một cuộc sống đáng sống của một "gái già" (nhưng không ế), tôi đang sợ cái cuộc sống gái già tôi đang có phải kết thúc nhanh chóng nên mỗi ngày qua đi, tôi đều giữ cho mình hạnh phúc này. Tôi chọn một cuộc sống có hơi buồn tẻ thật, nhưng bù lại, giúp trái tim tôi khoẻ khoắn và không cảm giác đau đớn gì cả. Và đây là hạnh phúc ngày hôm nay của tôi là làm bữa cơm này đây (tôi đang thầm ganh tị với thằng nào là chồng tương lai của tôi, hắn mà lấy tôi, sướng phải biết, có vợ thông minh xinh đẹp, được ăn ngon thì còn gì bằng, hehehe. Mong bà con đừng ném đá, đó là hội chứng ở rừng rú một mình nên tôi mới xuất hiện bệnh lạ đó :D)

Món này rất dễ làm: mực mua về, sơ chế ướp với sa tế và gia vị. Mực có mùi tanh, nên bạn có thể ướp tiêu, ớt, gừng băm nhuyễn... để khử mùi Bạn mua thêm chút cần tây nữa nhé. Mực có thể xào chung với nhiều loại rau như cần tây, cần nước, cà chua, thơm, hành tây... Nhưng tôi làm đơn giản nên chỉ chọn thêm ít cần tây là được, làm cầu kì có ăn được nhiêu đâu. Chảo thật nóng cho dầu ăn vào rồi cho mực ướp sẵn vào xào nhanh tay bạn nhé, sau đó cho thêm cần tây vào đảo thêm vài cái là nhắc xuống liền, nêm lại cho đậm đà vừa ăn. Món này ăn lạt thôi, cho nhiều muối là không ngon đâu.

Tôi nấu thêm canh nấm nữa cho có 2 món, hihi. Hai món này ăn chung cơm nóng là khỏi chê:



Còn đây là món tráng miệng hấp dẫn nè: Táo tỉa hình thiên nga do tôi làm đó nhé:


Tôi cắm thêm vài bông hoa trắng cho cuộc sống thêm vui, tôi thích hoa hồng trắng lắm. Tính ra làm gái già cũng sướng thật, cứ tận hưởng, vụ lấy chồng cứ từ từ không phải xoắn!!!




Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Trăng khuyết (2)



Một bài khác về trăng khuyết lại ra đời, ở nơi thâm sơn cùng cốc mỗi ngày sồn sồn sáng tác thơ chắc chết quá :) Có lẽ nên đặt tên lại là "chùm thơ trăng khuyết", vì từ giờ tới trăng tròn chắc còn nhiều sáng tác, hahaha

 Đơn côi vầng trăng khuyết
Nơi trời khuya cheo leo
Lời thơ mang tâm huyết
Tim này đâu nghe theo

Người nên thương nên nhớ
Tim này không rung rinh
Trái tim ta lầm lỡ
Yêu người không phân minh

Xuân đi rồi thu đến
Ngày qua như thêm lâu
Thuyền không quay lại bến
Ẩn mình nơi thâm sâu

Đời này đâu hối tiếc
Khi người dưng không yêu
Tấm thân này đơn chiếc
Nên lòng vương cô liêu.

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Trăng khuyết


Mượn cảnh đêm nơi cô tịch để viết lên tâm tình. Thay vì uống rượu làn thơ, Yun đành lấy trà thay rượu. Uống trà , ngắm cảnh đêm, làm thơ. Vì sao không uống rượu làm thơ cho máu nhỉ??? Yun bị dị ứng rượu bia do uống quá nhiều vào một ngày nọ (ngày này rất dễ nhớ, đặc biệt, và là ngày chết tiệt) rồi bị dị ứng vài tuần sau vẫn chưa hết kèm theo một loạt biến chứng: nổi mề đay, mình mẩy ê ẩm, tróc da, khô da, lột da... giờ chừa rượu chưa bia tuyệt đối. Nếu không phải Yun cố uống hết sức, bị say vào cái ngày tạm gọi là đặc biệt chết tiệt đó, Yun cũng không bị hớ hàng đi nhắn mấy cái tin mà lúc tỉnh không bao giờ Yun làm, để gây tổn thương cho chính mình. Cả đời thông minh rồi chết phải một tên lưu manh trên con đường đi bôn ba của cuộc đời. Đường dễ người khác dọn sẵn cho không đi, hai bên đường lại có cây đa cổ thụ che mát không chịu, lại chọn con đường sỏi đá thác gềnh, chẳng có cái gì che chắn nhưng vẫn khoái lao vào đường đó, và một tên lưu manh bò lạc nằm chờ sẵn trên đường, tóm mất trái tim yếu đuối mà người khác mới nhìn vào tưởng chừng như rất mạnh mẽ của Yun. Yun thật đáng ghét và hết thuốc chữa.  

Chiều tàn rơi mây trôi
Mang hoàng hôn buông xuống
Gió đùa vui tóc rối
Gọi bầy bao chim muông.

Ân tình như rơi rớt
Từng giọt qua bao la
Ánh sao trời thưa thớt
Đưa người đi phương xa.

Nửa đời qua gió tuyết
Quên sầu trong hơi men
Một vầng trăng đang khuyết
Rơi chìm trong đêm đen.

Người hồi lâu đứng đó
Thu mình trong đêm thanh
Hồn thả vào cơn gió
Sao tình yêu mong manh???

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Ngày cuối tuần của Yun

Thuê nhà gần nghĩa địa, bị đồng nghiệp anh em hội ăn nhậu la ó, đi về bản thân cũng sợ ma. Nhưng bù lại Yun cũng "TU" bớt được một chút hội chứng bon chen của nhân gian. Ngày cuối tuần, nếu không đi hẹn hò với bạn (theo nghĩa bạn bè đi uống cà phê, chứ hẹn hò thật, Yun thà đập đầu vào gối tự tử còn sướng hơn) thì Yun sẽ dọn dẹp ổ chuột của mình và vào bếp nấu ăn. Cuối tuần vừa rồi có một sự kiện đặc biệt, khiến người sắp tu hành đắc đạo như Yun bị mất hết công lực. Giờ phải tu đàng hoàng lại :)

Làm bữa ăn sáng và trang trí đơn giản cho ngày cuối tuần
Tự sướng cái, lưu lại nét xinh đẹp sau một đêm ngủ ngon!
Cắt sẵn rau củ trang trí cho bữa ăn nè
Đi chợ tha hàng về
Chuẩn bị và sơ chế đồ nấu canh chua cho bữa trưa nè
Bữa trưa đây rồi, Yun làm 1 món thôi, làm nhiều đâu ăn hết
Tráng miệng
Hì hì, nhân tiện tham quan ổ chuột gần nghĩa địa mà Yun vẫn gào thét luôn nhá:
Có người bảo chỗ Yun một bên là rừng, một bên là nghĩa địa đấy!
Chậu cảnh này, cây  Yun cắt từ nhà đem lên và chậu phải lên tận tphcm tha về đó
Tủ sách
Góc bếp
Riêng phòng ngủ, Yun không post ở đây vì muốn giữ sự riêng tư, bạn nào muốn biết tới nhà Yun tham quan nhá :))

Mưa đầu mùa!!!


Mưa đầu mùa chiều nay
Tâm tình sao lúng túng
Giọt lệ ai buông xuống
Nhớ người trong đêm say.

Em nhớ anh đêm ngày
Người ơi, anh có hay???
Bao lần em cố gắng
Xem như là mây bay...