Chào mừng bạn đến thăm nhà tôi!

This website is updated with the latest news about me and belongs to me.
If you want to use my articles, please contact me :)
Everyone has some secrets they cannot share. Please be a polite reader.
Don't be too curious about things that are none of your business! A million thanks!!!



Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Hold me for a while



Hold, hold me for a while
I know this won't last forever
So hold, hold me tonight
Before the morning takes you away

What's that sparkle in your eyes?
Is it tears that I see?
Oh tomorrow you are gone
So tomorrow I'm alone
Short moments of time
We have left to share our love

Hold, hold me for a while
I know this won't last forever
So hold, hold me tonight
Before the morning takes you away

We're in eachothers armes
Soon we're miles apart
Can you imagine how I'll miss
Your touch and your kiss?
Short moments of time
We have left to share our love

Hold, hold me for a while
I know this won't last forever
So hold, hold me tonight
Before the morning takes you away

Hold, hold me now
From dusk to dawn all night long
Save, save me now
A short moment of time

Hold, hold me for a while
I know this won't last forever
So hold, hold me tonight
Before the morning takes you away

Thanh mai trúc mã (1)

( Một ngày nọ, người bạn thanh mai trúc mã vốn có tính "thiếu gia" và thể chất yếu đuối lần đầu tiên làm tôi xúc động chỉ vì một hành động rất nhỏ mà tôi cứ nghĩ trong đầu rằng bạn ấy chẳng đời nào làm việc đó, việc gì tôi sẽ kể sau. Lẽ nào tôi đang thích người bạn này của mình. Tôi lại nhớ đến câu: "Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa" của ai đó trên facebook mà tôi đọc được. Không chừng tôi cả nửa đời đi kiếm người hợp mắt, cuối cùng lại chạy về bên bạn cũng nên, điều này là điều tôi không ngờ tới.  Hôm nay, tôi quyết định viết dần dần về người bạn này của mình, vì sao phải viết dần??? Lỡ đùng một cái chúng tôi cưới nhau, thiên hạ sẽ choáng váng, tôi mới nghĩ tới mà cũng choáng cả mặt rồi đây, hehehe  )

Bạn và tôi chơi với nhau từ nhỏ, hồi học tiểu học. Bạn hiền, dịu dàng và khá yếu đuối, không mang dáng vẻ nghịch ngơm hiếu động của những đứa con trai thông thường. Bạn vẫn thường trao đổi với tôi về cách giải những bài toán chuyên và cũng là người khiêm tốn trong chuyện học hành, khác hẳn với tính buôn dưa cải lẫn dưa hấu của tôi. Ba bạn thấy tôi là "kì phùng địch thủ" trong học hành với bạn thì cũng rất quý tôi, có điều ông luôn muốn con trai ông đứng vị trí số 1. Mỗi lần bạn lọt xuống vị trí thứ 2, dù là chỉ thua tôi 0.25đ đi chăng nữa bạn cảm thấy khó chịu lắm. Nhưng tôi vẫn rất quý bạn và tình bạn của chúng tôi đã xây dựng từ năm tháng trẻ con đó.

1. Tôi thời cấp 1.
Nói về tôi một chút cho dễ hiểu. Trường tiểu học duy nhất của xã tôi chia làm 3 cơ sở A, B, C, mỗi khu cách nhau khoảng 2- 3km, chỉ có học sinh lớp 5 mới học tại cơ sở chính (khu A) các lớp nhỏ hơn được tạo điều kiện học gần nhà tùy vào vị trí địa lí. Tôi từ nhỏ sống ở khu C, là nơi nổi tiếng chẳng bao giờ học hành. Lịch sử từ trước đến giờ học sinh khu C chỉ học hết lớp 5 biết đọc biết viết là giỏi lắm rồi (kinh khủng thật), và luôn bị học trò lẫn phụ huynh khu A, khu B xem chúng tôi là những đứa vứt bỏ. Khu tôi ở nổi tiếng đánh nhau, trốn học và chưa có ai có thành tích học tập gì cho ra hồn,  lịch sử trước đó người giỏi nhất khu C khi lên lớp 5 học chung lớp với khu A, B tại cơ sở chính thì cũng không còn thứ hạng luôn. Bị bỏ xa bởi học trò các vùng còn lại, nên chúng tôi thường bị các thầy cô ngán ngẫm, thầy cô nào xui xẻo lắm mới bị đẩy về khu C, học trò dốt, quậy đã đành, phụ huynh cũng chẳng thèm quan tâm tới việc học của con. Tôi xuất thân từ khu đó, từ nhỏ học giỏi nhất khu C (làm vua xứ mù cơ đấy, chán thật). Dù biết chúng tôi học yếu hơn các vùng khác, nhưng không hiểu sao năm đó cô giáo dạy lớp 4 của tôi chọn một vài người đi thi vào đội tuyển. Kì thi hơi kì cục một chút, mỗi học sinh thi 2 môn toán và văn, điểm môn nào cao hơn sẽ vào đội tuyển đó. Thật là một luật lệ vô cùng quái đản. Năm đó tôi thi môn văn được 8 (dù đã cố tình làm bài thật dở), môn toán được 7.5, tôi bị bắt sang học đội tuyển văn, và xin cách nào cũng không cho tôi qua bên toán. Trong khi đó có người thi văn được 5, thi toán được 6 thì lại được học bên đội tuyển toán, vô lý không????. Mong ước của tôi là học toán, toán và toán. Tôi không thích học văn, vì thế học ở đội tuyển văn 1, 2 ngày gì đó, lấy lí do nhà tôi ở khu C xa cơ sở chính quá, ba mẹ tôi không đưa rước được tôi biến luôn, dù cô chủ nhiệm hết lời động viên là học môn nào chẳng là môn. Tôi nghe nói năm lớp 4 sau khi đã chọn đội tuyển xong có sàng lọc dần, nhưng tôi chả quan tâm nữa, tôi chán nản, ba tôi mua sách chuyên về cho tôi tự học. Nhà tôi gần rừng rú, tôi không có bạn để chơi, hàng ngày ba mẹ tôi đi làm rẫy, tôi một mình ở trong ngôi nhà lá bốn bên gió lùa, nghe tiếng chim hót và tự học bài. Tôi càng học càng thích và mỗi lần tự giải xong toán lại tự cười (giống khùng quá), và ấm ức nghĩ sau này có mời tôi vào cái đội tuyển toán ấy tôi cũng không thèm vào nữa.

Lên lớp 5 tôi phải đạp xe lên cơ sở chính học, cũng cách nhà  10 km gì đó. Đầu năm nhà trường tiếp tục sàng lọc đội tuyển. Lại kì lạ nữa là tên tôi vẫn không bị gạch khỏi đội tuyển văn, trong khi đó tôi nghe nói trong quá trình học, giáo viên dạy bồi dưỡng văn (cũng là cô chủ nhiệm lớp 4 của tôi) đã loại đi gần nửa số học sinh lớp chọn (sao tôi không học bữa nào mà vẫn còn tên???). Sau này lớn lên tôi nghĩ lại chắc cô biết ước nguyện học toán của tôi, cô có lên xin ban giám hiệu trường hợp của tôi nhưng không được đồng ý nên cô để cho tôi một cơ hội vào năm lớp 5, bằng cách để tên tôi trong đội văn, còn sự thể thế nào thì do ...duyên số của tôi tự dẫn đường.

Cô chủ nhiệm lớp 5 của tôi khá âm binh, đọc xong những người có tên trong danh sách 2 đội tuyển toán, văn của lớp mình rồi bắt chúng tôi buổi chiều đi thi sàng lọc. Tôi có lên giải thích trường hợp của tôi có thể là do nhầm lẫn, chứ năm lớp 4 học một bữa trong đội văn rồi nghỉ học luôn, tên tôi vẫn còn là vô lí, vì thế tôi mong cô cho tôi nghỉ thi buổi chiều hôm đó. Cô nhất quyết không đồng ý, bảo nhầm sao mà nhầm được, tên tôi rành rành thế kia, nếu tôi không đi thi hạ một bậc hạnh kiểm. Tôi ấm ức về nói với gia đình cái sự bị ép thi đó. Tôi buồn vì nghĩ mình thế nào cũng bị bắt trở lại đội văn nếu thi đậu, nên tôi suy nghĩ làm sao để hôm đó viết một bài thật dở cho rớt thẳng cho nhanh, còn ba tôi hiểu tâm tưcố vấn cho con gái như sau: - "Chiều nay thi, con xin qua thi bên đội toán, nếu không được con cứ vào phòng thi bên đội văn rồi ngồi chơi khoảng nửa tiếng sau đó nộp giấy trắng đi về, cô có hỏi con cứ nói là con không viết được chữ nào là xong, đâu phải học chính quy đâu mà sợ điểm chác, cô cũng không có lí do hạ hạnh kiểm con nữa". Tôi khoái chí nghe lời ba tôi.  Cô dạy đội tuyển văn lớp 5 cũng là cô chủ nhiệm lớp 5 của tôi luôn, và cô dạy tuyển toán là bạn thân của cô tôi (dù 2 người cách nhau chục tuổi). Tới giờ thi, thấy 2 cô đang đứng đó, tôi chạy đến xin cô toán cho tôi thi, cô không đồng ý và bảo tôi phải thi bên văn, cô toán lí luận cùn thế này: - "Thi văn không biết em còn viết được vài chữ, thi toán không biết em chỉ ngồi căn bút thôi, toán này là toán chuyên chứ có phải toán thường đâu, đừng tưởng em được tám chín phẩy trong lớp mà tưởng mình giỏi. Mười phẩy trong lớp nhiều khi còn không giải được bài nào nữa kìa, thôi em đi qua bên kia (ý là bên văn ấy)". Tôi sốc hàng với cách nói chuyện của cô, ấm ức. Cô bên văn đang gọi tên thí sinh vào lớp, theo kịch bản của ba tôi thì tôi sẽ vào phòng thi văn bình thường sau đó nộp giấy trắng đi ra, nhưng vì quá bức xúc với cách trả lới của cô toán, tôi đứng như trời trồng ngoài cửa lớp, không vào phòng thi và khóc như mưa, ngay lúc đó trời đổ mưa to, tôi cứ đứng ngoài trời để nước mưa và nước mắt chảy lẫn vào nhau. Cô văn cũng là cô chủ nhiệm, thấy tình cảnh tôi như thế không đành lòng ép tôi vào phòng thi nữa, liền nói với sang phòng bên cạnh: "Thôi Yến ơi, cứ cho nó vào thi đi, dù sao cũng chỉ chấm thêm một bài thôi mà". Cô toán nghe cô chủ nhiệm tôi nói thế, cũng nể mặt cô tôi cho tôi vào phòng trong sự ấm ức và hỏi tôi là em suy nghĩ kĩ chưa, có người học cả năm còn để giấy trắng. tôi bảo là tôi suy nghĩ kĩ rồi, cô cho tôi vào phòng thi trong tình trạng người tôi ướt như chuột vì mưa, mọi người đã làm bài được khoảng 15'. Cô kiếm cho tôi ngồi ngay một chỗ ở góc phòng, cách xa những người khác mấy cái bàn (chắc sợ tôi đi nhìn bài bạn). Tôi ngồi xuống lặng lẽ làm bài, nước mắt vẫn chưa khô (Tôi là giống nhạy cảm mà, nên học văn mới phải, nhưng không hiểu sao cứng đầu thật)

Bonus thêm câu chuyện ngoài lề: Đầu năm lớp 5, khi lần đầu đưa tôi lên cơ sở chính khai giảng, ba tôi gặp mặt ông bố của thằng bạn tôi (mà sau này tôi mới biết nó là thằng bạn thanh mai trúc mã với tôi ấy). Ba bạn ấy hỏi ba tôi ở đâu, ba tôi bảo ở khu C, hình như khu C nổi tiếng hay sao ấy mà thấy ba bạn ấy không thèm nói chuyện với ba tôi nữa. Ba tôi biết thế nhưng cũng hỏi lại vài câu xã giao, thì mới vỡ lẽ ra ba thằng bạn tôi là người rất nổi tiếng trong xã (đại gia vùng tôi mà) lại là dân theo chủ nghĩa học hành, và con ông ấy (ý là thằng bạn tôi ấy) đang giữ vị trí nhất đội tuyển toán. Vậy là 2 ông bố còn biết nhau trước khi chúng tôi biết nhau. Về nhà ba tôi kể lại: - "Hôm đó ba tám chuyện với một vị phụ huynh có con tên là G.R (*) nghe nói rất giỏi, ông đó có hỏi là con gái ba học hành thế nào, ba bảo chỉ học khoàng khoàng thôi, khu C lấy đâu ra người giỏi". Từ đó ba làm tôi tò mò cái tên G.R là thằng nào??????

(*) G.R chỉ là biệt danh tôi đặt sau này cho bạn ấy, và có dịp tôi sẽ giải thích biệt danh này, cho phép tôi không nói tên thật của bạn mình


Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Thất mùa

Tôi bị thất mùa vào ngày 8/3, đó là sự thật. Tôi linh cảm ngày QTPN năm nay thế nào cũng bị thất mùa, và hôm qua, nó đã trở thành sự thật trăm phần trăm.

14 năm trở lại đây, trừ ngày 14/2 là ngày mà năm nào tôi cũng mất mùa toàn tập, các ngày khác như 20/10, 8/3, 20/11... tôi khá "được mùa", nhận được sự quan tâm của nhiều người. Năm nay, tôi cảm thấy nguy hiểm khi những thằng bạn thân đi công tác xa, các vệ tinh cũng không còn, tôi nghĩ ngày đến sự mất mùa một cách tất yếu. Kể ra thì bao năm nay năm nào cũng được mùa, không nghĩ đến điều đó là một điều đáng quý, nhưng năm nay, tôi mới nhận ra hạnh phúc của những năm tháng trước đây, khi những thằng bạn thân vẫn còn luôn bên cạnh, chưa bận rộn như bây giờ, và khi đó, vệ tinh còn khá nhiều, dù tôi không thích họ, nhưng ngày lễ tôi vẫn thường xuyên được nhận hoa và quà. Ái chà, chắc năm nay là năm đánh dấu cho một loạt những ngày lễ thất mùa sau này rồi đấy, tôi cũng sắp bước sang tuổi 30 còn gì, đâu còn có thể "lấp lánh" như ngày xưa...

29 năm đã trôi qua, vất vả thức trắng đêm vì học hành, vất vả đi làm để trang trải cuộc sống, đường  tình duyên không may mắn (hoặc là do tôi cứng đầu đã bỏ qua nhiều cơ hội tốt mà giờ không lấy lại được, người tôi thích toàn dính phải dân lưu manh). Năm nay tôi có thể "xa lánh hồng trần", không còn quan tâm đến những điều lấp lánh, tôi phải yêu chính bản thân mình và chăm sóc cho chính mình thật tốt: Điều tốt đẹp, hay đau khổ tôi nghĩ mình đã trải qua. Bây giờ dù có gặp phải tin động trời (như bị đuổi việc, mất người yêu, hay ngày mai phải chết...) tôi nghĩ mình có thể đón nhận một cách nhẹ nhàng. Dạo này muốn quay trở lại trường, muốn lại được đi học, vì lúc nào quãng thời gian đi học với tôi cũng là hạnh phúc nhất, dù khi đi học, tôi chẳng có xu nào dính túi. Năm nay mất mùa, không buồn, chỉ cảm thấy hạnh phúc với những năm tháng đã đi qua và một "tuổi thơ dữ dội" (nếu chưa từng mất mùa, làm sao tôi biết được mùa là hạnh phúc)

Tôi tham gia bữa tiệc nhẹ trong sư môn trong không khí trang trọng và ấm cúng, tôi còn chọc ghẹo các sư huynh, sư đệ của tôi  rằng ngày đặc biệt không dẫn tôi đi ăn gì à, lập tức tôi nhận được câu trả lời là muốn ăn gì đều chiều ý tôi hết, sư phụ tôi đi phía trước nghe thế, liền hỏi chúng tôi có muốn đi ăn gì không, sư phụ mời. Tiếc nhỉ, tôi chỉ chọc ghẹo thôi, vì buổi tối tôi vẫn phải đi dạy. À, nói là mất mùa thôi, chứ không phải hoàn toàn, thật ra tôi vẫn nhận được hoa và lời chúc của các sinh viên, học sinh của tôi đó nhé!!!


Bánh tráng cuốn

Tuy không được "hoành tráng" như bạn An làm món Hải sản hấp cuốn bánh tráng, bạn ấy đăng lên blog khiến tôi thèm cũng phải vài ngày, vì tôi mê hải sản lắm. Ngày 8/3, hạnh phúc vì không phải thức dậy sớm đi làm vào buổi sáng, tôi ngủ no mắt xong thức dậy đi chợ làm món này, tự đãi mình một bữa ăn ngon, dễ làm. Tôi định làm 2,3 món, nhưng có một mình ăn không nổi nên chỉ làm duy nhất món này cho bữa trưa thôi, cho gọn đó mà. Tiếc là không có mực hấp nhỉ????


Chỉ cần luộc thịt và tôm lên, rồi cắt và trang trí một chút, pha nước mắm chấm thật ngon là ăn được rồi đó bạn, đơn giản mà phải không?

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Tôi tập tạo thêm một vài thói quen

Hì hì, tuổi 30 gần kề, tôi muốn có một chút thay đổi để sau này cuộc sống sẽ được hạnh phúc hơn. Dù bận rộn nhưng tôi cũng cố gắng sắp xếp thời gian, ưu tiên cho chính mình một chút. Và đây là những thói quen tôi đang cố gắng tạo dựng nè:
 - Đọc sách báo thường xuyên (cái này là do lời khuyên của thầy tôi, vì sư phụ thấy tôi có cuộc sống khá lặng lẽ, sợ tôi buồn)
 - Chăm sóc cây cảnh (tôi mới tập làm nên tài sản chỉ có một cây lan, một cây xương rồng và 1 chậu cây hạnh phúc mà thôi)
 - Tập thể dục (để có thân hình đẹp)
 - Chăm sóc da (giữ vẻ đẹp lâu được chút, tiếc là thời trẻ tôi đã quá xem thường việc này)
 - Không nổi giận, hoặc là hạn chế ít nhất sự nổi giận để có được tinh thần vui vẻ (tôi khá nóng tính thời trẻ, nhưng bây giờ đối với tôi có khác, hoặc là bạn, hoặc xếp vào loại quen biết cho gọn, không nên nổi giận làm gì cho mệt, và thiệt thân)
 - Dành thời gian để nấu ăn, trang trí cắt tỉa hoa củ quả hoặc những công việc liên quan đến sự khéo léo (công việc này giảm stress hiệu quả đó nha)
 - Trở về với công việc học hành (thay vì ăn chơi)
 Mới chỉ tập thêm nhiêu đó thói quen, không biết kết quả thế nào đây :)

Đường Xưa Lối Cũ

Đường xưa lối cũ, 
có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo 
Đường xưa lối cũ, 
có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi 

Đường xưa lối cũ, 
có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài 
Đường xưa lối cũ, 
có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai 

Đường xưa lối cũ, 
có em tôi tóc xanh bay mơ màng 
Đường chiều dịu nắng, 
bóng em đi áo nâu in đường trăng 

Đường xưa lối cũ, 
có mẹ tôi run run trong hôn hoàng 
Lòng già thương nhớ, 
nhớ đến tôi, lom khom đi tìm con 

Khi tôi về, bồi hồi trong nắng 
Tưởng gặp người em hân hoan đứng đón anh về 
Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn 
Con đò nào đây đưa em tôi vào xa vắng... 

Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng 
Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về 
Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời 
Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ 

Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi 
Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi 
Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi 
Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi....

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Đường khuya

Đường xa hun hút, ánh trăng thanh
Chập chờn đêm qua giấc chẳng lành
Lữ khách đi về trong đêm vắng
Một mình chiếc bóng suốt năm canh

Ảnh minh họa